Cơn giông mà Diên Vỹ dự báo từ sáng cuối cùng cũng đổ sập xuống vào lúc xế chiều. Bầu trời vốn đang xám xịt bỗng chốc tối sầm lại, những tia chớp rạch ngang không gian, xé tan vẻ tĩnh mịch vốn có của nhà dòng. Mưa trút xuống như thác đổ, gió rít qua những khe cửa gỗ cũ kỹ, tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng than thở của thời gian.
Minh Triết đang ở trong kho chứa củi phía sau nhà bếp để kiểm tra lại hệ thống thoát nước thì bị kẹt lại bởi cơn mưa quá lớn. Không gian ở đây chật hẹp, nồng mùi gỗ thông và mùi đất ẩm. Anh định đợi mưa ngớt sẽ chạy về phòng, nhưng một bóng dáng mờ ảo trong màn mưa đang hớt hải chạy về phía này khiến anh khựng lại.
Là Diên Vỹ. Cô ôm khư khư cuốn sổ phác thảo trong ngực, cả người ướt đẫm, mái tóc ngắn bết lại vào cổ. Khi cô lao vào trong kho, hơi lạnh từ nước mưa hòa lẫn với hơi ấm của Minh Triết tạo thành một làn sương mỏng manh bao quanh họ.
“Lại là cô?” Minh Triết thốt lên, giọng anh có chút gắt gỏng để che giấu sự bối rối đang dâng cao.
Diên Vỹ không trả lời ngay, cô tựa lưng vào đống củi khô, thở dốc. Chiếc sơ mi lụa màu mỡ gà sáng nay giờ đây trở thành một lớp màng trong suốt, dán chặt lấy cơ thể cô, để lộ rõ đường cong của bờ vai trần và vòng eo thon gọn. Những giọt nước mưa tinh nghịch lăn từ cằm xuống xương quai xanh rồi biến mất vào khe ngực phập phồng theo từng nhịp thở.
Minh Triết vội vàng quay mặt đi, luống cuống lấy chiếc khăn cũ treo trên vách đưa cho cô. “Lau đi, cô sẽ chết rét mất.”
Diên Vỹ nhận lấy chiếc khăn nhưng không lau. Cô tiến lại gần anh, đôi mắt long lanh nước nhìn xoáy vào anh. “Thầy Triết, tranh của tôi hỏng hết rồi. Mưa đã xóa sạch những gì tôi vẽ về thầy.”
Giọng cô run rẩy, không biết vì lạnh hay vì một cảm xúc nào đó đang trào dâng. Minh Triết nhìn thấy những vệt chì nhòe nhoẹt trên cuốn sổ cô đang cầm. Trong một khoảnh khắc, sự trắc ẩn trong anh lấn át cả vẻ nghiêm nghị. Anh đưa tay định cầm lấy cuốn sổ để xem, nhưng Diên Vỹ lại nắm lấy bàn tay anh.
Bàn tay cô lạnh ngắt như băng, nhưng khi chạm vào da thịt anh, nó lại tạo ra một phản ứng hóa học dữ dội. Minh Triết không rút tay lại. Anh đứng chôn chân tại chỗ, cảm nhận hơi lạnh từ cô đang thấm qua lòng bàn tay mình, lan dần lên cánh tay và đốt cháy lồng ngực.
“Đừng vẽ tôi nữa,” anh thầm thì, giọng khàn đặc, “Tôi không đáng để cô phải khổ sở thế này.”
“Thầy đáng giá hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy,” Diên Vỹ bước thêm một bước, ép sát cơ thể ướt đẫm của mình vào người anh.
Hơi lạnh của nước mưa trên áo cô thấm qua lớp tu phục dày của Minh Triết, chạm vào lồng ngực nóng hổi của anh. Sự tương phản giữa nóng và lạnh, giữa sự mềm mại của cơ thể phụ nữ và sự cứng rắn của một người đàn ông tu tập tạo nên một sự bùng nổ của cảm xúc. Minh Triết cảm thấy lý trí của mình như một con đê đang rạn nứt trước dòng nước lũ.
“Cô có biết mình đang làm gì không?” Anh gằn giọng, đôi mắt vốn bình lặng giờ đây bùng lên một ngọn lửa hoang dại. Hai tay anh nắm chặt lấy bả vai cô, định đẩy ra nhưng lại vô thức siết chặt.
Diên Vỹ ngước nhìn anh, đôi môi nhợt nhạt vì lạnh khẽ run lên. “Tôi biết. Tôi đang đi tìm sự cứu rỗi trong đôi mắt của một kẻ cũng đang khát khao sa ngã như tôi.”
Cô kiễng chân, hơi thở của cô phả lên cằm anh, nồng nàn vị mưa và vị môi ngọt lịm. Minh Triết cảm thấy thế giới xung quanh mình tan biến. Tiếng mưa rơi, tiếng sấm rền, và cả những lời thề nguyền thiêng liêng đều trở nên xa lạ. Lúc này, chỉ còn lại sự hiện diện đầy rẫy nhục cảm của người con gái trước mặt.
Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai đôi môi thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc. Anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ tóc cô, một mùi hương thanh khiết nhưng lại đầy cám dỗ. Bàn tay anh từ vai cô trượt xuống lưng, cảm nhận sự run rẩy của làn da dưới lớp lụa ướt. Sự chiếm hữu bản năng của một người đàn ông bấy lâu nay bị giam cầm trong lớp áo dòng đen kịt giờ đây đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Chương 4 kết thúc khi đôi môi họ suýt chạm vào nhau giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài kho củi. Ranh giới giữa một vị thánh và một kẻ tội đồ chưa bao giờ trở nên mong manh đến thế.