Trong bóng tối lờ mờ của kho củi, giữa tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn như muốn nghiền nát sự im lặng, ranh giới cuối cùng đã đổ ập xuống.
Minh Triết không còn nghe thấy tiếng chuông nhà dòng trong tâm khảm nữa. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng hơi thở gấp gáp của Diên Vỹ và tiếng tim mình đập loạn nhịp như trống trận. Khi đôi môi cô chạm nhẹ vào khóe môi anh – một cái chạm run rẩy, đầy nước mưa và vị mặn của khao khát – một luồng điện xé toác mọi rào cản lý trí bấy lâu nay.
Anh cúi xuống, nụ hôn của anh không hề dịu dàng. Đó là sự bùng nổ của một người đàn ông đã bị giam cầm bản năng suốt mười năm ròng rã. Anh hôn cô như thể đang cố gắng trút hết mọi sự kìm nén, mọi nỗi đau đớn và cả sự giằng xé vào nụ hôn đó. Vị ngọt lịm từ môi cô hòa lẫn với vị lạnh ngắt của nước mưa, tạo thành một loại độc dược khiến người ta mê muội.
Bàn tay Minh Triết siết chặt lấy eo Diên Vỹ, kéo cô sát vào mình đến mức không còn một khe hở. Lớp vải tu phục thô ráp ma sát với làn da mềm mại dưới lớp lụa ướt của cô, tạo nên một cảm giác nóng bỏng kỳ lạ. Diên Vỹ khẽ rên rỉ trong cổ họng, đôi tay cô luồn vào mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh, kéo anh lún sâu hơn vào sự tội lỗi này.
“Minh Triết…” cô thầm thì giữa những nụ hôn, cái tên mà anh chưa từng nghe ai gọi với tông giọng đầy tính dục như thế.
Cái tên ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang chao đảo của anh. Minh Triết khựng lại. Anh tách khỏi môi cô, hơi thở hổn hển, đôi mắt vẩn đục vì dục vọng dần lấy lại một chút ánh sáng của lý trí. Anh nhìn thấy gương mặt Diên Vỹ dưới ánh chớp vừa rạch ngang trời: đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên, ánh mắt đờ đẫn vì dư vị của nụ hôn, và cả sự mong manh đến tội nghiệp.
Anh bỗng cảm thấy kinh tởm chính mình.
Minh Triết buông cô ra đột ngột, khiến Diên Vỹ hơi loạng choạng lùi về phía đống củi. Anh nhìn xuống bàn tay mình – đôi bàn tay vốn để cầm kinh thánh và ban phước – vừa rồi đã siết chặt lấy cơ thể một người phụ nữ với tất cả sự thèm khát trần tục.
“Cô… cô về đi,” anh nói, giọng run rẩy, đầy sự hãi hùng.
“Thầy Triết?” Diên Vỹ ngơ ngác, bàn tay vẫn còn vương hơi ấm của anh vươn ra không trung.
“Về đi! Đừng bao giờ quay lại đây nữa!” Anh gầm lên, một âm thanh chất chứa sự tuyệt vọng.
Không đợi cô trả lời, Minh Triết lao ra khỏi kho củi, mặc kệ cơn mưa xối xả đang tát vào mặt. Anh chạy như một kẻ điên về phía thánh đường. Nước mưa làm ướt sũng bộ tu phục, làm lạnh đi làn da đang nóng ran, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong linh hồn anh.
Anh ngã quỵ xuống trước bục thờ chính. Không gian rộng lớn của thánh đường lúc nửa đêm chỉ có ánh đèn dầu leo lét và bóng tối mênh mông. Minh Triết dập đầu xuống sàn đá lạnh lẽo, đôi môi run rẩy lẩm bẩm những lời sám hối.
“Con đã phạm tội… con đã phạm tội…”
Nhưng đau đớn thay, ngay trong lúc môi anh thốt lên lời cầu xin sự tha thứ, vị ngọt của Diên Vỹ vẫn còn vương lại trên đầu lưỡi. Ký ức về sự mềm mại của cô, về hơi ấm của cô dưới lớp áo ướt vẫn cuộn trào trong tâm trí anh như một thứ ký sinh trùng không thể dứt bỏ. Anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: anh hối hận vì đã phản bội lời thề, nhưng anh lại khao khát cái cảm giác phản bội đó thêm một lần nữa.
Minh Triết siết chặt hai tay thành nắm đấm, móng tay găm vào lòng bàn tay đến bật máu. Sự trừng phạt đau đớn nhất không phải là địa ngục sau cái chết, mà là địa ngục ngay trong lòng khi anh biết mình đã nếm trải hương vị của “trái cấm” và không thể nào quên đi được nó.
Đêm đó, trong bóng tối của giáo đường cổ kính, có một người đàn ông mặc áo dòng đang khóc – không phải vì sợ hãi sự trừng phạt của thần linh, mà vì nhận ra mình đã chính thức trở thành một con người bằng xương bằng thịt, với đầy rẫy những ham muốn tội lỗi và ngọt ngào.
Và ở một góc khác của nhà dòng, Diên Vỹ đứng dưới hiên vắng, nhìn những vệt chì nhòe trên sổ tay. Cô không buồn, cô mỉm cười. Bởi cô biết, khi người đàn ông ấy bắt đầu biết sợ hãi chính mình, đó là lúc cô đã hoàn toàn sở hữu được anh.