MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Thú Tội Muộn MàngChương 6

Lời Thú Tội Muộn Màng

Chương 6

852 từ · ~5 phút đọc

Những ngày sau đêm giông bão đó, Minh Triết sống như một bóng ma trong chính nhà dòng của mình. Anh giam mình trong những giờ kinh nguyện kéo dài, cố gắng dùng sự khắc nghiệt của kỷ luật để đè bẹp những dư chấn của cảm xúc. Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ không cho phép ai chạy trốn mãi mãi.

Sáng thứ Hai, bề trên gọi Minh Triết vào văn phòng. Ông nhìn anh qua cặp kính lão, ánh mắt hiền từ nhưng dường như xuyên thấu lớp vỏ bọc bình thản giả tạo của anh.

"Triết này, bức bích họa ở gian phía Đông đã bong tróc nhiều quá. Ta đã nhờ cô họa sĩ trẻ đang lưu trú tại đây giúp chúng ta phục chế lại. Con là người hiểu rõ lịch sử các điển tích trên tường nhất, hãy phối hợp và hỗ trợ cô ấy trong hai tuần tới."

Trái tim Minh Triết thắt lại. Một cảm giác sợ hãi xen lẫn phấn khích tội lỗi dâng lên trong huyết quản. Anh định từ chối, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Từ chối đồng nghĩa với việc thừa nhận có điều gì đó không ổn. Anh cúi đầu, giọng khô khốc: "Vâng, thưa cha."

Gian phía Đông là một góc khuất, nơi ánh nắng chỉ chiếu vào một lần duy nhất trong ngày qua những ô cửa hẹp. Khi Minh Triết bước vào, Diên Vỹ đã đứng đó trên chiếc thang gỗ cao. Hôm nay cô mặc một bộ đồ bảo hộ bằng vải lanh trắng, mái tóc cột gọn để lộ gáy thon dài.

Tiếng bước chân của Minh Triết vang vọng trên sàn đá. Diên Vỹ không quay lại, nhưng giọng nói của cô vang lên, trong trẻo và đầy ẩn ý:

"Tôi cứ ngỡ thầy sẽ xin đi biệt xứ sau đêm đó chứ?"

Minh Triết không đáp, anh đứng dưới chân thang, tay ôm những chồng tài liệu về điển tích. "Chúng ta bắt đầu thôi. Cha muốn phục chế lại đoạn 'Sự sa ngã của con người'."

Diên Vỹ bước xuống thang, từng bậc một, cho đến khi cô đứng đối diện với anh. Không gian gian phòng hẹp, nồng mùi sơn dầu và mùi vôi vữa. Cô tiến lại gần, cầm lấy một tờ tài liệu trên tay anh. Ngón tay cô lướt nhẹ qua mu bàn tay anh, cố ý và chậm rãi. Minh Triết run lên, nhưng lần này anh không lùi lại. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ.

"Cô muốn gì ở tôi nữa, Diên Vỹ?"

Diên Vỹ đặt tờ giấy lên bục gỗ bên cạnh, cô không trả lời mà lấy một cây cọ nhỏ, nhúng vào vệt màu đỏ rực trên khay. Cô tiến sát lại, đôi môi kề sát tai anh, hơi thở nóng hổi.

"Tôi muốn thấy thầy sống thật với chính mình. Thầy nhìn xem..." cô chỉ tay lên bức tường, nơi hình ảnh trái cấm đang được vẽ dở. "Màu đỏ này, nó giống như màu máu đang chảy trong tim thầy vậy. Nó rực rỡ, nóng bỏng và không thể giấu giếm."

Cô bất ngờ dùng đầu cọ còn ướt màu vẽ, quệt một đường ngang trên cổ áo tu phục trắng ngần của anh. Vệt màu đỏ thắm loang ra trên nền vải trắng tinh khôi như một vết thương hở, một dấu hiệu của sự vấy bẩn không thể tẩy xóa.

Minh Triết bàng hoàng nhìn vệt màu trên cổ mình. Anh túm lấy cổ tay cô, hơi sức của một người đàn ông làm việc nặng khiến Diên Vỹ khẽ nhíu mày.

"Cô điên rồi!"

"Phải, tôi điên vì thầy," cô thầm thì, gương mặt áp sát vào anh. "Vệt màu này sẽ không bao giờ mất đi, cũng như nụ hôn đó sẽ không bao giờ biến mất khỏi trí nhớ của thầy. Thầy Triết, thầy có thể cầu nguyện cả đời, nhưng thầy không thể dối lừa cơ thể mình."

Anh siết chặt cổ tay cô, hơi thở của cả hai bắt đầu dồn dập. Trong không gian chật hẹp của gian phòng phục chế, mùi sơn dầu nồng nặc như một thứ chất kích thích. Minh Triết nhìn vệt màu đỏ trên áo mình, rồi nhìn vào đôi môi đang thách thức của Diên Vỹ.

Bất chợt, anh đẩy mạnh cô vào bức tường đá lạnh lẽo. Một tay anh chống lên tường, tay kia vẫn giữ chặt cổ tay cô. Khoảng cách giữa họ biến mất. Đây không còn là một buổi làm việc, đây là một cuộc đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối.

"Nếu tôi là quỷ dữ, cô chính là địa ngục mà tôi phải xuống," Minh Triết gằn giọng, đôi mắt anh rực lên một thứ ánh sáng khác lạ – không phải sự thánh thiện, mà là sự khao khát chiếm đoạt.

Diên Vỹ mỉm cười, một nụ cười thỏa nguyện. Cô đưa tay còn lại vuốt ve vệt màu đỏ trên cổ áo anh, rồi trượt dần xuống lồng ngực đang phập phồng dữ dội. "Vậy thì... chào mừng thầy đến với địa ngục của tôi."