Minh Triết bước ra khỏi gian phía Đông với bước chân vội vã, một tay anh vô thức kéo cao cổ áo khoác đen bên ngoài để che đi vệt màu đỏ thắm vẫn còn ẩm ướt trên cổ áo dòng trắng tinh. Gió lùa qua hành lang lạnh buốt, nhưng mồ hôi vẫn rịn ra trên trán anh, nóng hổi và nhớp nháp.
Anh va phải thầy Huân – một tu sĩ già có đôi mắt hiền từ và thính giác cực nhạy.
“Triết đó sao? Sao trông con hớt hải thế? Và mùi gì thế này… mùi sơn dầu sao lại nồng nặc trên người con vậy?” Thầy Huân nheo mắt, đưa tay định chạm vào vai anh.
Minh Triết lùi lại một bước, nỗ lực giữ cho giọng nói không run rẩy: “Thưa thầy, con vừa giúp cô họa sĩ pha màu. Cô ấy vô ý làm đổ một chút. Con xin phép về phòng thay đồ để kịp giờ kinh chiều.”
“Đi đi, đi đi. Cẩn thận kẻo cảm lạnh,” vị thầy già xua tay, không mảy may nghi ngờ.
Vừa bước vào căn phòng nhỏ của mình, Minh Triết chốt cửa lại. Anh đứng trước chiếc gương cũ kỹ treo trên vách. Trong gương là một người đàn ông với gương mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt lại hằn lên những tia máu của sự bấn loạn. Anh run rẩy cởi bỏ lớp áo ngoài, rồi đến chiếc áo lót trắng.
Vệt màu đỏ mà Diên Vỹ quệt lên không chỉ là màu vẽ. Dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn dây tóc, nó trông như một vết cắt sâu hoắm, một minh chứng cho sự xâm phạm thô bạo vào thế giới thanh sạch của anh. Anh cầm bánh xà phòng thô, dùng sức chà xát lên lớp vải. Anh chà mạnh đến mức các đầu ngón tay đỏ ửng, da thịt đau rát, nhưng màu đỏ ấy cứng đầu lạ kỳ. Nó loang ra, mờ đi nhưng vẫn để lại một quầng hồng nhạt nhẽo, tựa như một vết sẹo không bao giờ lành.
“Chết tiệt!”
Anh ném chiếc áo vào chậu nước, tiếng nước văng tung tóe lên sàn đá. Minh Triết gục đầu vào đôi bàn tay ướt đẫm. Tại sao anh không đẩy cô ta ra ngay lúc đó? Tại sao trong khoảnh khắc cô ta vấy bẩn anh, anh lại cảm thấy một sự khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng?
Có tiếng gõ cửa.
Minh Triết giật mình, tim đập thình thịch như thể bị bắt quả tang đang phạm tội ác tày trời. Anh vội vã vơ lấy một chiếc áo sạch tròng vào người, chưa kịp cài hết khuy đã lên tiếng: “Ai đó?”
“Là tôi.”
Giọng nói ấy. Không cần nhìn anh cũng biết đó là Diên Vỹ. Cô ta sao lại dám đến tận phòng riêng của anh?
Minh Triết mở hé cửa, gương mặt hiện rõ sự giận dữ: “Cô điên rồi sao? Đây là khu vực cấm!”
Diên Vỹ không sợ hãi, cô tựa vào khung cửa, tay cầm một chiếc lọ nhỏ bằng thủy tinh. Ánh nhìn của cô quét qua lồng ngực hơi phanh ra của anh, nơi những khuy áo chưa kịp cài lộ ra làn da săn chắc.
“Tôi mang dầu tẩy đến cho thầy. Loại màu đó, xà phòng không rửa sạch được đâu,” cô thì thầm, nụ cười nửa miệng đầy ma mị. “Cũng giống như sự hiện diện của tôi trong đầu thầy vậy. Thầy càng cố gột rửa, nó sẽ càng loang rộng ra.”
Minh Triết định đóng sầm cửa lại, nhưng Diên Vỹ nhanh hơn, cô lách người vào trong phòng trước khi anh kịp phản ứng. Căn phòng tu hành vốn chỉ có một chiếc giường hẹp, một giá sách và một bộ bàn ghế đơn sơ, nay bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết khi có sự hiện diện của một người phụ nữ.
Mùi hương của cô – thứ mùi hoa dại trộn lẫn với hơi ẩm của mưa và chút nồng của hóa chất tẩy rửa – lập tức chiếm lấy không gian. Diên Vỹ đặt lọ dầu lên bàn, rồi quay lại nhìn anh.
“Thầy Triết, thầy có biết tại sao tôi lại chọn màu đỏ không?” Cô tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng đặt lên lồng ngực anh, ngay vị trí trái tim đang đập loạn. “Vì đó là màu của sự sống, của khao khát, và cũng là màu của sự trừng phạt. Thầy đang mang tất cả những thứ đó trên người mình.”
Minh Triết nắm lấy cổ tay cô, định tống cô ra ngoài, nhưng sự tiếp xúc da thịt một lần nữa làm tê liệt lý trí của anh. Anh nhìn xuống cô, thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen láy đầy mời gọi ấy.
“Cô muốn tôi phải làm gì mới chịu buông tha cho tôi?” Anh khàn giọng hỏi, sự phòng thủ cuối cùng trong lời nói đã bắt đầu tan vỡ.
Diên Vỹ không trả lời bằng lời. Cô kiễng chân, ghé sát môi vào tai anh, hơi thở nóng hổi làm anh run rẩy: “Đừng cầu nguyện cho linh hồn thầy nữa. Hãy để đêm nay, tôi là người duy nhất nghe thấy lời thú tội của thầy.”
Bên ngoài, tiếng chuông giáo đường bắt đầu ngân vang, báo hiệu giờ kinh chiều. Nhưng trong căn phòng nhỏ đóng kín, Minh Triết nhận ra mình đã không còn khả năng bước đi về phía thánh đường nữa. Anh đã bị giam cầm trong chính dục vọng của mình, và chìa khóa nằm trong tay người con gái đang mỉm cười trước mặt.