MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLời Thú Tội Muộn MàngChương 8

Lời Thú Tội Muộn Màng

Chương 8

906 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông giáo đường vẫn ngân dài, từng nhịp từng nhịp như búa gõ vào lương tâm đang vỡ vụn của Minh Triết. Nhưng trong căn phòng chật hẹp này, âm thanh duy nhất thực sự tồn tại đối với anh là tiếng hơi thở gấp gáp của Diên Vỹ và tiếng máu chảy rần rần trong huyết quản.

Bàn tay Minh Triết vẫn đang siết chặt cổ tay Diên Vỹ, nhưng thay vì đẩy cô ra, anh lại vô thức kéo cô sát hơn. Sự tiếp xúc giữa cơ thể anh và lớp áo lụa của cô tạo nên một lực hút ma quỷ.

"Thầy không đi kinh chiều sao?" Diên Vỹ thì thầm, bàn tay tự do của cô khẽ chạm vào vệt hồng nhạt vẫn còn vương trên cổ áo anh. "Họ đang đợi thầy... hay thầy đang đợi tôi?"

Minh Triết nhắm mắt lại, một tiếng gầm gừ nghẹn ngào phát ra từ lồng ngực. Mười năm tu tập, mười năm kìm nén, tất cả bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng trước sức nặng của một cái chạm tay. Anh buông cổ tay cô ra, nhưng ngay lập tức, hai bàn tay anh ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Diên Vỹ, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang vẩn đục vì dục vọng của mình.

"Cô là quỷ dữ..." anh gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả lên môi cô.

"Nếu tôi là quỷ, thì thầy cũng không còn là thánh nữa rồi," Diên Vỹ đáp trả bằng một nụ cười mê dại.

Cô chủ động rướn người lên, đôi môi chạm vào môi anh. Khác với nụ hôn vội vã trong kho củi, lần này là một sự dâng hiến và chiếm hữu rõ ràng. Minh Triết không còn phản kháng. Anh ôm ghì lấy cô, đẩy cô lùi dần về phía chiếc giường gỗ hẹp. Lớp áo dòng sạch sẽ anh vừa thay lại một lần nữa nhăn nhúm dưới bàn tay khao khát của Diên Vỹ.

Anh ngã xuống giường cùng cô, cảm giác cơ thể mềm mại của người phụ nữ dưới thân mình giống như một liều thuốc phiện cực mạnh. Minh Triết hôn dọc theo cổ cô, hơi thở anh nóng rực trên làn da trắng ngần. Mỗi nơi môi anh đi qua đều để lại một vệt đỏ hồng, giống như vệt màu trên áo anh lúc nãy – một sự đánh dấu chủ quyền đầy tội lỗi.

"Nói đi..." Diên Vỹ hổn hển, đôi tay cô siết chặt lấy bờ vai vững chãi của anh qua lớp vải tu phục. "Nói rằng thầy muốn tôi... hơn cả thiên đàng của thầy."

Minh Triết khựng lại trong giây lát, đầu óc anh xoay cuồng giữa ánh sáng và bóng tối. Nhưng rồi, bản năng trần tục đã chiến thắng hoàn toàn. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, mùi hương hoa dại và mùi dầu tẩy rửa quện vào nhau tạo thành một thứ hương vị mê hồn.

"Tôi muốn cô..." anh thầm thì, giọng khàn đặc như từ cõi chết trở về. "Tôi muốn cô, dù có phải xuống địa ngục ngay lúc này."

Lời nói vừa dứt, Minh Triết trút bỏ mọi sự kiêng dè. Trong bóng tối của căn phòng nhỏ, những tiếng vải cọ xát, tiếng rên rỉ nghẹn ngào và cả tiếng thở dốc đã thay thế cho những lời kinh thánh. Chiếc giường gỗ hẹp phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt khô khốc, như thể cũng đang rên rỉ trước sự sụp đổ của một đức tin mười năm.

Dưới ánh đèn dầu leo lét từ bên ngoài hắt qua khe cửa, Minh Triết nhìn thấy những nét vẽ của Diên Vỹ trên chính cơ thể mình – không phải bằng bút chì, mà bằng những dấu vết của sự cuồng nhiệt. Anh cảm nhận được sự hiện hữu trần trụi nhất của một con người: đau đớn, khao khát và thăng hoa.

Khi mọi thứ dần lắng xuống, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng đáng sợ. Diên Vỹ nằm gọn trong vòng tay anh, hơi thở đã đều đặn trở lại. Minh Triết nằm ngửa, mắt nhìn trân trân lên trần nhà tối đen. Cảm giác thăng hoa ban nãy nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi trống rỗng đến cùng cực.

Anh nhìn sang chiếc bàn, nơi lọ dầu tẩy vẫn nằm yên đó. Anh đã tẩy sạch vệt màu trên áo, nhưng vết nhơ trong linh hồn thì sao?

Diên Vỹ khẽ cựa mình, áp mặt vào lồng ngực anh. "Thầy Triết, giờ thầy đã là của tôi rồi."

Minh Triết không trả lời. Anh vòng tay ôm lấy cô, một cái ôm đầy sự chiếm hữu nhưng cũng đầy tuyệt vọng. Anh biết, kể từ giây phút này, anh không bao giờ có thể quay lại là vị tu sĩ khiết tịnh của trước đây nữa. Anh đã bước qua lằn ranh đỏ, và phía trước anh chỉ còn là bóng tối mênh mông của một cuộc tình cấm kỵ.

Bên ngoài, tiếng chuông kinh chiều đã dứt. Đêm đen bao trùm lấy nhà dòng, che giấu đi bí mật động trời đang diễn ra trong căn phòng nhỏ cuối hành lang. Minh Triết nhắm mắt lại, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương, biến mất vào gối gỗ. Anh đã tìm thấy "trái cấm", và giờ đây, anh phải học cách sống cùng với vị đắng của nó suốt quãng đời còn lại.