Cái nắng ở miệt ngã ba sông này nó lạ lùng lắm. Nó không gắt gỏng như muốn thiêu muốn đốt, mà nó cứ hầm hập, hanh nồng, quyện với mùi bùn phù sa nồng nặc bốc lên từ những bãi bồi. Ở cái xóm Cồn này, nơi bốn bề là nước, người ta sống dựa vào nhau trên những mái lá đơn sơ dưới bóng dừa xanh ngắt. Nhưng giữa cái vẻ hiền hòa ấy, có một đóa hoa rực rỡ nhưng đầy gai độc đang âm thầm khoe sắc. Đó là Tuyết.
Tuyết ngồi trên bến sông, đôi chân trắng ngần đung đưa dưới làn nước đục ngầu phù sa. Nàng đang giặt xấp đồ cho chồng, nhưng đôi mắt sắc sảo lại mải miết nhìn về phía những chiếc ghe bầu tấp nập ngoài sông lớn. Tuyết đẹp, một cái đẹp "mặn mà" đến mức khiến mấy ông thợ gặt, mấy anh chèo ghe mỗi lần ngang qua bến nhà nàng đều phải giả lơ để nhìn cho bằng được cái dáng người thắt đáy lưng ong, cái bờ vai tròn lẳn lấp ló sau chiếc áo bà ba mỏng dính vì thấm nước.
Nàng đưa tay vuốt lại lọn tóc mai bết vào má, khẽ thở dài. Tiếng mái chèo khua nước "tỏm, tỏm" từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng chim bìm bịp kêu chiều nghe buồn thối ruột.
— Tuyết ơi! Giặt giũ chi mà lâu dữ vậy cưng? Vô dọn cơm cho anh mày ăn rồi còn đi coi cái đám ruộng nhà ông Hội đồng nữa nè.
Tiếng gọi từ trên nhà lá vọng xuống, giọng nói khàn khàn, yếu ớt của Hùng – chồng nàng. Tuyết hứ một cái rõ dài, đôi lông mày lá liễu nhướng lên đầy vẻ khinh khỉnh. Nàng không đáp, chỉ vò mạnh cái áo sờn vai của chồng như muốn xé toạc nó ra cho hả giận.
Hùng bước ra hàng ba, người gầy nhom như con mắm, da dẻ xanh xao vì những cơn sốt rét rừng đeo bám từ hồi đi làm mướn dưới miệt Cà Mau. Hùng hiền như cục đất, thương vợ tới mức đội lên đầu, nhưng cái sự hiền lành đó trong mắt Tuyết chỉ là sự nhu nhược đáng ghét. Với một người đàn bà đang ở độ tuổi "hồi xuân" phơi phới, đầy rẫy khát khao như nàng, Hùng chẳng khác nào một khúc củi mục trôi sông.
— Anh cứ từ từ, tui có phải thánh thần đâu mà làm một tay mười việc! – Tuyết gắt lên, bàn tay vẫn không ngừng vắt đồ.
Hùng lủi thủi đi xuống bến, định bụng đỡ vợ đứng lên nhưng Tuyết né sang một bên. Nhìn bàn tay gầy guộc, móng tay đóng phèn đen sì của chồng, Tuyết lại cảm thấy một luồng điện ghê tởm chạy dọc sống lưng. Nàng ghét cái mùi dầu gió bám trên người anh ta, ghét cả cái cách anh ta nhìn nàng bằng ánh mắt van lơn, tội nghiệp.
Bữa cơm chiều dọn ra trên chiếc chiếu lác đã sờn cạnh. Chỉ có tô canh chua cá linh nấu bông điên điển với đĩa mắm kho quẹt. Hùng vừa ăn vừa ho sù sụ, nhưng vẫn không quên gắp miếng cá ngon nhất bỏ vào chén cho vợ.
— Này Tuyết, nghe nói mai ông Lý điền chủ bên kia rạch sang làng mình coi đất. Ổng giàu nứt đố đổ vách, ghe tàu đậu kín bến. Anh tính ghé qua xin ổng cho coi mấy mẫu vườn măng cụt, kiếm thêm chút ít rồi mua cho em cái kiềng vàng đeo chơi đám giỗ...
Tuyết vừa lùa miếng cơm, nghe đến tên "ông Lý" thì đôi mắt bỗng sáng rực lên. Nàng nghe danh ông Lý đã lâu, nghe đâu đó là một người đàn ông lực lưỡng, phong lưu, vợ chết sớm nên giờ đương lúc khao khát đàn bà.
— Anh lo cho cái thân anh trước đi. Đi làm thì nhớ mà giữ sức, đừng có để người ta khiêng về là tui khổ lắm à nghen. – Tuyết nói, giọng điệu tuy có vẻ quan tâm nhưng thực chất là sự chán chường tột độ.
Đêm về, miệt sông nước tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng ếch nhái kêu ran cả cánh đồng, tiếng gió lùa qua kẽ lá dừa xào xạc như tiếng thì thầm của ma quỷ. Trong căn buồng tối mịt, mùi nhang muỗi cháy khét lẹt quyện với mùi bùn đất xộc vào mũi.
Hùng nằm xuống, hơi thở khò khè. Anh ta xích lại gần, bàn tay run rẩy đặt lên cái eo thon của vợ, giọng thều thào: — Tuyết... mình nè...
Tuyết nằm im như khúc gỗ, mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí thì thức tỉnh hoàn toàn. Nàng cảm nhận được cái sức lực yếu ớt, những đụng chạm nhạt nhẽo của chồng. Hùng loay hoay một hồi, nhưng cái cơ thể rệu rã vì bệnh tật của anh ta làm sao thỏa mãn được người đàn bà đang hừng hực lửa lòng này. Chỉ một lát sau, Hùng đã mệt nhoài, nằm vật ra thở dốc rồi chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Tuyết mở trừng mắt nhìn lên mái lá. Một nỗi uất hận dâng trào. Nàng thấy mình như đóa lục bình, cứ dạt trôi trên dòng nước đục này mà chẳng bao giờ chạm tới được sự sung sướng, giàu sang. Nàng tự hỏi, chẳng lẽ đời mình chỉ có bấy nhiêu thôi sao?
Nàng ngồi dậy, bước ra phía cửa sổ nhìn ra dòng rạch trước nhà. Ánh trăng lu mờ chiếu xuống làn nước, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn. Phía xa xa, một chiếc ghe bầu lớn đang neo đậu, ánh đèn lồng đỏ treo trên mui ghe đung đưa theo nhịp sóng, trông vừa sang trọng vừa đầy bí ẩn. Tuyết cắn chặt môi, lòng thầm nghĩ về người đàn ông quyền lực trên chiếc ghe đó.
Lòng dạ đàn bà Miền Tây một khi đã không còn mặn mà với cái nghĩa tào khang, thì nó cũng sắc lẹm và nguy hiểm như ngọn cỏ lác đêm trăng. Một mầm mống tội lỗi đã bắt đầu nảy nở ngay trong hơi thở nồng nàn của đất phù sa.