Tiếng gà rừng gáy eo óc từ phía những rặng bần xa tít tắp vọng về, xé tan cái tĩnh mịch của màn đêm miệt sông nước. Sương sớm còn đọng dày đặc trên những tàu lá dừa, nhỏ xuống mái lá "tộp, tộp" nghe như tiếng bước chân ai đó đang rình rập quanh nhà.
Trong căn buồng chật hẹp, mùi dầu gió lẫn với mùi hơi đất nồng nặc khiến Tuyết khó nhọc cựa mình. Nàng hé mắt, thấy bóng Hùng đang loay hoay bên chiếc chõng tre, thu dọn mấy bộ đồ lao động sờn rách vào cái túi bàng. Hùng đi làm mướn tận bên cù lao xa, phải đi từ khi mặt trời chưa kịp ló dạng để kịp chuyến ghe bầu.
— Tuyết à... anh đi nghen. Ở nhà một mình coi cửa ngõ cho kỹ. Anh mần lần này chừng nửa tháng, có tiền anh mua cho u nó mấy xấp vải lụa dưới tỉnh về may đồ diện.
Hùng đi lại gần giường, định đưa bàn tay gầy gộc vuốt ve mái tóc mây của vợ, nhưng Tuyết khẽ xoay người, vờ như còn ngái ngủ để tránh né. Cái chạm của Hùng lúc nào cũng khiến nàng cảm thấy khô khốc, chẳng một chút dư vị.
— Biết rồi, anh đi thì đi lẹ đi, nói hoài. Đàn ông con trai gì mà lẩm bẩm như bà già trầu. – Giọng Tuyết ngái ngủ nhưng đanh đá, không giấu nổi sự sốt ruột.
Hùng thở dài, cái thở dài nhẹ hẫng nhưng chứa đầy sự cam chịu. Anh bước ra khỏi cửa, tiếng dép lê lẹt bẹt trên nền đất nện rồi nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng sóng vỗ rì rào ngoài bến sông. Tuyết nằm đó, đôi mắt mở to nhìn lên những thanh kèo tre đen bóng vì khói bếp. Một cảm giác tự do kì lạ dâng lên, nhưng ngay sau đó là nỗi cô đơn trống hoác, lạnh lẽo vây lấy cơ thể đang hừng hực sức xuân.
Sáng hôm đó, nắng lên vàng rực như mật đào. Tuyết không ra đồng, cũng chẳng buồn thêu thùa. Nàng ra bến sông tắm sớm. Ở cái xóm Cồn này, bến sông nhà Tuyết khuất nẻo, bao quanh bởi những rặng dừa nước rậm rạp, là nơi nàng cảm thấy tự do nhất.
Tuyết trút bỏ lớp áo bà ba nâu sồng, chỉ chừa lại chiếc yếm đào mỏng manh che hờ lấy tòa thiên nhiên. Nàng bước xuống nước, làn nước phù sa mát lạnh mơn trớn trên làn da trắng ngần, làm dịu đi cái nóng hầm hập của dục vọng đang âm ỉ cháy. Tuyết đưa tay vuốt ve bờ vai tròn lẳn, rồi xuống đôi gò bồng đảo căng tròn đang phập phồng dưới lớp vải ướt đẫm, bám sát lấy da thịt.
Nàng tự hỏi, mình đẹp thế này, mơn mởn thế này, vậy mà mỗi đêm lại phải nằm cạnh một người đàn ông "chưa đi đến chợ đã hết tiền". Nàng khao khát một sự mạnh mẽ, một cái ôm siết đến nghẹt thở, một đôi bàn tay thô ráp nhưng đầy uy lực có thể khiến nàng run rẩy, quằn quại trong sự sung sướng tột cùng.
Bất chợt, một tiếng mái chèo khua mạnh "xoạt" một cái ngay phía sau rặng dừa nước làm Tuyết giật mình. Nàng vội vàng vơ lấy chiếc áo bà ba che ngang ngực, đôi mắt sắc lẹm nhìn về hướng phát ra tiếng động.
Một chiếc ghe lườn bóng loáng, đóng bằng gỗ sao chắc chắn từ từ hiện ra. Trên ghe không phải là mấy anh chèo ghe mướn đen nhẻm, mà là một người đàn ông lực lưỡng, mình trần để lộ cơ bắp cuồn cuộn, làn da rám nắng đồng đúc bóng mượt dưới ánh mặt trời. Đó là Lý – tay điền chủ mới nổi tiếng giàu có và đào hoa ở vùng này.
Lý đứng trên mũi ghe, đôi mắt rực lửa không hề né tránh mà nhìn xoáy vào người Tuyết. Cái nhìn của hắn không giống cái nhìn sùng bái của Hùng, mà là cái nhìn của một con hổ dữ đang quan sát con mồi, đầy sự chiếm hữu và thèm khát.
— Chà, hóa ra tin đồn không ngoa. Xóm Cồn này lại có một đóa hoa nhài rực rỡ đến vậy sao? – Giọng Lý trầm đục, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.
Tuyết thẹn thùng, nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng điện lạ lùng. Nàng không lặn xuống nước hay bỏ chạy ngay, mà đứng đó, để mặc cho cái nhìn của gã đàn ông lạ mặt thiêu đốt mình. Nàng khẽ vén lọn tóc ướt, đôi môi mọng đỏ hơi hé ra như mời gọi.
— Ông là ai... mà dám nhìn trộm đàn bà con gái tắm? – Tuyết nói, giọng điệu có vẻ trách móc nhưng lại lúng liếng, đưa tình.
Lý cười ha hả, nụ cười phô ra vẻ phong trần của kẻ có tiền, có quyền. Hắn khua mái chèo, cho chiếc ghe áp sát vào bến đá nơi Tuyết đang đứng.
— Tui là Lý, đi ngang qua thấy cảnh đẹp thì dừng lại ngắm. Mà cảnh đẹp này... có vẻ như đang thiếu một người đàn ông biết trân trọng thì phải? Nghe nói chồng cô em đi mần xa, để đóa hoa này cô đơn giữa đồng không mông quạnh thế này, thật là có lỗi với trời đất quá đi.
Cái tên "Lý" vang lên khiến tim Tuyết đập liên hồi. Đây chính là người mà dân làng vẫn hay kháo nhau, giàu nứt đố đổ vách nhưng cũng nổi tiếng tay chơi. Lý bước lên bến, bước chân hắn vững chãi, mỗi bước đi đều tỏa ra cái uy lực đàn ông hừng hực. Hắn đứng đối diện với Tuyết, khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nồng và mùi mồ hôi nam tính đặc trưng – thứ mùi mà nàng chưa bao giờ cảm thấy ở Hùng.
Hắn đưa tay định nâng cằm nàng lên, Tuyết khẽ né sang một bên nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi bờ ngực rộng với những thớ cơ săn chắc của Lý. Sự khao khát trong nàng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng thấy mình như một cánh đồng khô hạn lâu ngày, chỉ chờ một trận mưa rào để bùng cháy.
— Ông... đừng có quá đáng. Chồng tui mà biết thì...
— Chồng cô em? Cái anh chàng gầy nhom như bộ xương khô đó hả? – Lý ngắt lời, giọng đầy vẻ khinh bỉ. — Hắn làm sao biết cách yêu chiều một người đàn bà như em. Em đẹp thế này, em xứng đáng được nằm trên đệm gấm, đeo kiềng vàng, và quan trọng nhất... là được một người đàn ông thực sự "chăm sóc".
Nói đoạn, Lý lấy từ trong túi áo ra một cái nhẫn vàng nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng. Hắn nắm lấy bàn tay Tuyết, lần này nàng không phản kháng. Cái nhẫn lạnh lẽo lồng vào ngón tay nàng, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay Lý lại khiến nàng nóng bừng cả người.
— Coi như quà gặp mặt. Tối nay, tui có ghe ghé qua đây xem mấy mẫu ruộng phía sau nhà em. Nếu thấy buồn... cứ ra bến sông hóng gió nghen.
Lý nháy mắt một cái đầy ẩn ý rồi quay trở lại ghe. Chiếc ghe lướt đi, để lại những vòng sóng xô vào bờ đá và một tâm hồn đang dậy sóng của người đàn bà lăng loàn.
Đêm đó, Tuyết nằm một mình trên chiếc giường trống trải. Tiếng ếch nhái, tiếng côn trùng kêu ran cả cánh đồng như càng xoáy sâu vào nỗi khao khát của nàng. Nàng mân mê chiếc nhẫn vàng trên tay, cảm giác tội lỗi ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự phấn khích tột độ.
Nàng nhắm mắt lại, tưởng tượng về đôi bàn tay của Lý đang mơn trớn trên da thịt mình thay cho những đụng chạm nhạt nhẽo của Hùng. Hơi thở nàng dồn dập, đôi gò bồng đảo phập phồng theo từng nhịp tưởng tượng. Tuyết bắt đầu tự vuốt ve cơ thể mình, từ cổ xuống bầu ngực, rồi xuống vùng bụng phẳng lì... (H nhẹ). Sự cô đơn và dục vọng đã lấn át hoàn toàn lí trí.
Ngoài bến sông, tiếng bìm bịp kêu chiều đã dứt, thay vào đó là tiếng sóng vỗ mạnh hơn vào mạn ghe. Tuyết biết, con hổ dữ đã đến gần, và chính nàng cũng đang sẵn sàng mở cửa để đón nó vào nhà.
Lòng dạ đàn bà, một khi đã bị dục vọng làm mờ mắt, thì cái nghĩa tào khang chỉ là sợi dây mỏng manh, chỉ cần một cái chạm nhẹ là đứt đoạn. Và đêm nay, sợi dây ấy sắp sửa bị chặt đứt bằng sự phản bội đen tối nhất.