MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLÒNG DẠ ĐÀN BÀChương 3: CUỘC GẶP ĐỊNH MỆNH TRONG BUỒNG TỐI

LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Chương 3: CUỘC GẶP ĐỊNH MỆNH TRONG BUỒNG TỐI

1,598 từ · ~8 phút đọc

Đêm miệt vườn xứ cù lao dường như dài ra bởi tiếng côn trùng rên rỉ dưới những gốc dừa. Trăng thượng tuần treo lơ lửng trên ngọn bần, tỏa xuống một thứ ánh sáng xanh xao, bệ rạc, chiếu rọi mặt nước rạch đang lững lờ trôi phù sa. Gió chướng bắt đầu thổi mạnh, lùa qua những kẽ lá dừa nước xào xạc, nghe như tiếng thì thầm của những oan hồn đang lẩn khuất dưới rặng bần già.

Trong căn nhà lá cô quạnh, Tuyết nằm nghiêng trên chiếc giường tre, đôi mắt mở trừng trừng nhìn ra phía cửa sổ khép hờ. Chiếc nhẫn vàng mà Lý tặng ban sáng vẫn nằm trên ngón tay nàng, lành lạnh nhưng lại khiến trái tim nàng nóng rực như có lửa đốt. Nàng đã thắp đèn dầu, nhưng rồi lại thổi tắt, để mặc bóng tối bao trùm lấy mình. Nàng sợ ánh sáng, hay đúng hơn, nàng sợ cái lương tâm mỏng manh của mình sẽ nhìn thấy sự phản bội đang hiện rõ trên khuôn mặt.

Tiếng bìm bịp kêu chiều đã dứt từ lâu, chỉ còn tiếng "tõm" của lũ cá quẫy đuôi dưới rạch. Bỗng nhiên, có tiếng mái chèo khua nhẹ, cực nhẹ, lách qua rặng dừa nước phía sau hè. Tuyết giật mình, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Nàng nín thở lắng nghe. Tiếng bước chân trần nện trên nền đất ẩm ướt, rồi dừng lại ngay trước cửa sau của gian bếp.

"Cộc... cộc..."

Tiếng gõ cửa khẽ khàng nhưng đầy uy lực. Tuyết ngồi bật dậy, đôi tay run rẩy bám chặt vào mép giường. Nàng biết đó là ai. Cái mùi vị tội lỗi này nàng đã chờ đợi suốt cả một ngày dài bồn chồn.

— Ai đó? – Tuyết lên tiếng, giọng run run nửa sợ hãi, nửa mong chờ.

— Tui nè... Lý đây. Mở cửa cho tui, Tuyết.

Giọng nói trầm đục của gã điền chủ vang lên, len lỏi qua khe cửa lá, rót thẳng vào tai Tuyết như một liều thuốc độc ngọt ngào. Tuyết lảo đảo bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đất lạnh ngắt. Nàng chốt cửa bếp, cái chốt tre khẽ vang lên một tiếng "cạch" khô khốc trong đêm vắng.

Cửa mở. Một luồng gió đêm mang theo mùi bùn đất và mùi nam tính nồng đậm ập vào mặt nàng. Lý đứng đó, bóng dáng cao lớn của hắn che khuất cả ánh trăng mờ nhạt phía sau. Hắn không nói không rằng, bước thẳng vào trong, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào người đàn bà trước mặt. Dưới lớp áo bà ba mỏng manh, đường cong của Tuyết hiện rõ mồn một trong bóng tối nhờ sự phản chiếu yếu ớt của ánh trăng.

— Ông... ông dám vào đây thật sao? Chồng tui mà về... – Tuyết nói lí nhí, nhưng bàn tay nàng lại không hề có ý định đẩy hắn ra.

Lý cười nhạt, một nụ cười đầy sự chiếm hữu. Hắn tiến lại gần, dồn Tuyết vào sát vách lá. Hơi thở nóng hổi mùi thuốc lá nồng và rượu mạnh của hắn phả vào cổ nàng, khiến Tuyết rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng.

— Đừng nhắc đến cái thằng hèn đó nữa. Hắn đang mần mướn cách đây mấy con rạch, biết khi nào mới mò về. Em định để nhan sắc này héo hon trong cái xó bếp này mãi sao?

Bàn tay thô ráp, chai sạn của Lý bắt đầu mơn trớn trên đôi vai trần của Tuyết. Hắn luồn tay vào dưới lớp tóc mây, hơi dùng lực kéo đầu nàng ngả ra sau để lộ cái cổ trắng ngần. Tuyết run lên bần bật, đôi môi mọng đỏ hơi hé ra. Sự khao khát được bị chiếm đoạt, được thỏa mãn bấy lâu nay bùng cháy như đám cỏ khô gặp lửa.

— Đừng... Lý... tui... tui sợ... – Lời từ chối của nàng chỉ là những tiếng rên rỉ yếu ớt.

— Sợ gì? Sợ sung sướng sao? – Lý thì thầm, bàn tay hắn bắt đầu di chuyển xuống phía dưới, chạm vào vòng eo thon gọn của nàng.

Hắn bế thốc Tuyết lên, sải bước về phía chiếc giường tre trong buồng. Tuyết vùi mặt vào ngực hắn, cảm nhận được những thớ cơ săn chắc, nóng hổi như sắt nung của gã đàn ông lực điền. So với sự yếu ớt, gầy gộc của Hùng, Lý như một vị thần sức mạnh đang mang đến cho nàng một thế giới khác – một thế giới của nhục dục và sự giải tỏa tột cùng.

Lý đặt nàng xuống giường, chiếc giường tre già kêu lên những tiếng "kẽo kẹt" khô khốc. Hắn nhanh chóng trút bỏ lớp áo mình trần, để lộ cơ thể vạm vỡ rám nắng đồng đúc. Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua kẽ lá, Tuyết nhìn thấy bóng dáng mạnh mẽ ấy và cảm thấy cổ họng khô khốc.

Hắn đè lên người nàng, nụ hôn nồng nặc mùi rượu ập xuống, ngấu nghiến lấy đôi môi của Tuyết. Nàng đáp lại một cách cuồng nhiệt, đôi tay bám chặt vào bờ vai rộng của hắn, móng tay cào vào da thịt Lý như để giải tỏa nỗi uất ức kìm nén bấy lâu.

(Đoạn H+ chi tiết) Lý không hề dịu dàng như Hùng. Sự đụng chạm của hắn thô bạo, dứt khoát và đầy tính chiếm đoạt. Bàn tay hắn luồn xuống dưới vạt áo bà ba, thô bạo giật đứt những sợi dây yếm mong manh. Đôi gò bồng đảo trắng ngần của Tuyết bật ra, phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Lý vục đầu vào đó, hưởng thụ sự mơn mởn của người đàn bà đang độ xuân thì.

Tuyết ưỡn người lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Nàng cảm thấy cơ thể mình như đang tan chảy dưới sự giày vò của gã điền chủ. Khi Lý xâm nhập vào cơ thể nàng, Tuyết cảm thấy một cơn đau nhói nhanh chóng bị thay thế bởi một sự lấp đầy mãnh liệt mà nàng chưa từng được biết đến. Sự mạnh mẽ của Lý khiến nàng run rẩy, quằn quại trên chiếc giường tre cũ kỹ. Những tiếng "kẽo kẹt" ngày càng nhanh, ngày càng dồn dập hơn, hòa quyện với tiếng thở dốc nồng nàn của cả hai.

Trong giây phút ấy, Tuyết quên sạch mọi thứ. Quên cái nghèo đói, quên căn nhà lá dột nát, và quên cả người chồng tội nghiệp đang đổ mồ hôi trên đồng xa. Nàng chỉ còn biết đến sự va chạm da thịt cháy bỏng này, sự sung sướng đến mức lịm người mà Lý mang lại. Nàng thấy mình như đóa lục bình đang bị cuốn vào một cơn xoáy dữ dội, không muốn và cũng không thể thoát ra.

Cuộc hoan lạc kéo dài trong bóng tối, cho đến khi cả hai đều mệt nhoài. Lý nằm vật ra bên cạnh, hơi thở vẫn còn nặng nề. Hắn với lấy bao thuốc lá, châm một điếu. Ánh lửa le lói làm hiện lên khuôn mặt thỏa mãn của kẻ vừa đánh chiếm được một pháo đài.

Tuyết nằm đó, tóc tai rũ rượi, lớp áo bà ba rách nát vắt vẻo trên người. Một cảm giác trống rỗng ập đến, nhưng ngay lập tức bị gạt đi khi Lý đưa tay vuốt ve đùi nàng.

— Sao? Thằng chồng hèn của em có làm được như tui không? – Lý hỏi, giọng đầy sự đắc thắng.

Tuyết không trả lời, nàng chỉ im lặng rúc đầu vào ngực hắn. Sự thật tàn nhẫn hiện rõ: nàng đã hoàn toàn thuộc về gã đàn ông này, không chỉ về thể xác mà còn cả linh hồn đã bắt đầu mục ruỗng.

— Tối mai tui lại đến. – Lý đứng dậy, mặc lại quần áo. Hắn ném lên giường một nắm bạc lẻ. — Cầm lấy mà mua phấn son. Đừng để khuôn mặt này héo úa vì cái nghèo.

Hắn lẻn ra cửa sau, nhanh chóng biến mất vào bóng đêm miệt vườn. Chiếc ghe lườn lại khua nước "tỏm, tỏm" rồi xa dần.

Tuyết ngồi dậy, gom những tờ bạc trên giường, tay nàng run lên. Bất chợt, một tiếng chim lợn kêu "en ét" ngay trên nóc nhà làm nàng giật bắn mình. Tiếng chim lợn báo hiệu điềm gở giữa đêm khuya khiến da gà Tuyết nổi rần rần. Nàng nhìn ra cửa sổ, thấy một bóng đen lướt qua bến sông, nhưng khi nhìn kỹ lại thì chẳng thấy gì ngoài những rặng dừa nước đung đưa.

Nàng vội vàng thắp đèn dầu, nhìn vào gương. Khuôn mặt nàng đỏ ửng, đôi mắt lờ đờ vì dư âm cuộc vui, nhưng sâu trong đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng vừa bước qua một ranh giới không thể quay đầu. Tội ác và dục vọng đã bắt đầu bện chặt lấy nhau, và từ đây, lòng dạ của người đàn bà này sẽ không còn một chỗ trống nào cho sự tử tế.

Căn nhà lá vẫn yên tĩnh, nhưng mùi nam tính của Lý vẫn còn phảng phất, trêu ngươi cái nghĩa tào khang đang hấp hối trong góc tối. Tuyết không biết rằng, ở một nơi xa, Hùng đang thức trắng đêm vì lo cho vợ ở nhà một mình, không hay biết cái sừng trên đầu mình đang ngày một lớn dần cùng với âm mưu đen tối sắp sửa đổ xuống đầu anh.