MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG GIAM BẠCChương 11

LỒNG GIAM BẠC

Chương 11

1,002 từ · ~6 phút đọc

Trận bão tuyết bên ngoài thành Bắc cuối cùng cũng đổ xuống với sức mạnh của một cơn thịnh nộ thiên nhiên, phủ kín mọi con đường dẫn vào biệt thự của Thẩm Ngôn Chi trong một màn trắng xóa và cô lập. Bên trong căn hầm, Lâm Diệp bị buộc chặt vào chiếc ghế gỗ, đôi mắt cô sưng húp vì khói nến và sự mệt mỏi, nhưng tinh thần cô vẫn tỉnh táo một cách kỳ lạ nhờ vào nỗi căm hờn đang rực cháy. Ngôn Chi không rời khỏi hầm, anh ta mang thức ăn và nước uống xuống cho cô, tự tay bón cho cô từng muỗng như đang chăm sóc một con chim bị thương, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự kiểm soát độc tài. Anh ta bắt đầu chuẩn bị những loại thuốc tiêm mà anh ta gọi là "thuốc lãng quên", một loại hợp chất hóa học để xóa nhòa những ký ức không vui và thay thế chúng bằng một thực tại do chính anh ta thêu dệt nên. Lâm Diệp hiểu rằng nếu để anh ta thực hiện mũi tiêm này, cô sẽ thực sự trở thành một tác phẩm tĩnh vật vô hồn như những cô gái trước đây, mất đi khả năng nhận thức về bản thân mãi mãi.

Tuy nhiên, điều mà Thẩm Ngôn Chi không ngờ tới chính là sự kiên trì của vị phóng viên ảnh trẻ tuổi, người đã không quản ngại bão tuyết để dẫn dắt cảnh sát và những chuyên gia pháp y tìm đến biệt thự theo những mật mã mà Lâm Diệp đã gửi đi. Tiếng đập cửa dồn dập và tiếng loa thông báo từ bên ngoài vọng vào tòa nhà cổ kính, phá vỡ sự tĩnh lặng và uy nghiêm của pháo đài họ Thẩm vốn đã đứng vững suốt nhiều thập kỷ. Ngôn Chi giật mình, chiếc ống tiêm trên tay anh ta rơi xuống nền đá vỡ tan, đôi mắt anh ta hiện lên vẻ hoang mang tột độ khi nhận thấy thành trì của mình đang bị xâm phạm. Sự chiếm hữu của anh ta lúc này chuyển hóa thành sự điên loạn, anh ta ôm lấy đầu Lâm Diệp, lảm nhảm về việc sẽ cùng cô "vĩnh hằng" trong một đám cháy để không ai có thể cướp cô đi khỏi tay anh ta được nữa. Anh ta vơ lấy một chai dầu hỏa dùng trong phục chế và bắt đầu đổ quanh căn hầm, ngọn lửa từ cây nến trên tay anh ta đang run rẩy như chính tâm hồn vặn vẹo của mình.

Lâm Diệp dùng hết sức lực cuối cùng, cô hét lên để đánh lạc hướng anh ta, đồng thời cố gắng ma sát cổ tay vào những cạnh sắc của chiếc ghế gỗ để nới lỏng dây buộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Ngôn Chi, dùng giọng nói bình thản nhất có thể để nhắc về người mẹ của anh ta, về việc bà đã đau đớn thế nào khi bị giam cầm cho đến chết và việc anh ta đang lặp lại chính tội ác của người cha mà anh ta căm ghét. Những lời nói ấy như những mũi kim đâm xuyên qua lớp vỏ bọc hoàn hảo của Ngôn Chi, khiến anh ta khựng lại trong giây lát giữa cơn điên loạn, ánh mắt trở nên mờ mịt và đau đớn khi phải đối diện với sự thật về bản thân mình. Nhân cơ hội đó, Lâm Diệp đã thoát được một bàn tay ra, cô chụp lấy chiếc bình gốm gần đó và đập mạnh xuống đất để gây ra tiếng động lớn cho lực lượng cứu hộ phía trên nhận biết vị trí của hầm ngầm.

Tiếng nổ tung của cánh cửa hầm ngầm vang lên ngay khi ngọn lửa bắt đầu bén vào những tấm rèm lụa trong góc hầm, khói đen bắt đầu cuộn lên bao trùm không gian chật hẹp. Ngôn Chi đứng sững lại giữa đám cháy, nhìn những tác phẩm "phục chế" của mình đang dần bị ngọn lửa liếm láp, anh ta cười lên một cách cay đắng và đau khổ, không hề có ý định chạy trốn hay phản kháng lại cảnh sát đang lao xuống. Lâm Diệp được vị phóng viên ảnh và lực lượng cứu hộ bế ra khỏi đám cháy ngay khi trần hầm có dấu hiệu sụp đổ dưới áp lực của sức nóng và sức nặng của tòa nhà phía trên. Khi cô được đưa ra ngoài sảnh lớn, cô quay đầu nhìn lại tòa biệt thự tráng lệ đang bị ngọn lửa đỏ rực nuốt chửng giữa màn tuyết trắng xóa của thành Bắc, một cảnh tượng đẹp đẽ một cách tàn khốc đánh dấu sự kết thúc của một đế chế chiếm hữu.

Thẩm Ngôn Chi không chạy ra, anh ta chọn cách ở lại với những bức tranh và những linh hồn mà anh ta đã giam giữ, như thể cái chết là cách cuối cùng để anh ta thực hiện sự chiếm hữu vĩnh cửu của mình đối với quá khứ. Lâm Diệp ngồi trong xe cấp cứu, hơi ấm của chiếc chăn phủ lên vai không thể xua tan đi cái lạnh từ sâu trong xương tủy, nhưng khi nhìn thấy những tập chứng cứ được bảo vệ an toàn, cô biết mình đã chiến thắng. Chiếc lắc chân bạc cuối cùng cũng bị cắt bỏ bởi kềm cộng lực của nhân viên y tế, tiếng kim loại rơi xuống sàn xe nghe nhẹ tênh như một sự giải thoát thật sự cho một linh hồn đã từng bị "phục chế" bởi tình yêu méo mó. Tuyết vẫn rơi, nhưng từ nay về sau, mỗi nét vẽ của cô sẽ không còn mang sắc màu của sự giam cầm, mà sẽ rực rỡ dưới ánh mặt trời tự do, nơi không có lồng giam nào có thể dát vàng lên sự sống nữa.