Ánh trăng thành Bắc đêm nay bị che lấp bởi những đám mây chì nặng nề, báo hiệu một trận bão tuyết lớn sắp đổ bộ xuống những con phố cổ kính. Bên trong hầm ngầm bí mật phía sau bức chân dung mẹ của Thẩm Ngôn Chi, Lâm Diệp bước đi trên những bậc thang đá lạnh lẽo, hơi ẩm mốc của thời gian quyện cùng mùi hóa chất phục chế nồng nặc khiến cô cảm thấy khó thở. Tại đây, sự chiếm hữu điên rồ của dòng họ Thẩm hiện nguyên hình là một bảo tàng chết chóc, nơi lưu giữ những "mẫu vật" mà Ngôn Chi coi là sự thành công trong công cuộc bảo tồn cái đẹp. Những tủ kính cao đụng trần chứa đựng những bộ trang phục sườn xám cổ, những món đồ trang sức của những cô gái đã từng xuất hiện trong biệt thự này, và kinh khủng hơn cả là những bình thủy tinh chứa đựng những lọn tóc, những khuôn thạch cao lấy mẫu gương mặt của họ khi đã lìa đời. Lâm Diệp run rẩy khi nhận ra mình không phải là người duy nhất có diện mạo giống người mẹ quá cố của anh ta, mà trước đó đã có ít nhất ba cô gái khác bị ép buộc phải đóng vai bóng ma của quá khứ cho đến khi linh hồn họ hoàn toàn vụn vỡ.
Cô bắt đầu lục tìm trong những ngăn kéo gỗ đen, nơi lưu trữ những cuốn nhật ký ghi chép tỉ mỉ quá trình "phục chế" từng người một, từ việc thay đổi thói quen ăn uống đến việc dùng thuốc để làm mòn ý chí của họ. Ngôn Chi đã ghi lại bằng một sự tự hào bệnh hoạn về cách anh ta biến một sinh mạng sống động thành một tác phẩm tĩnh vật vô tri, một sự chiếm hữu tuyệt đối không chỉ ở thể xác mà còn ở cả ký ức của nạn nhân. Lâm Diệp tìm thấy một tập ảnh cũ, trong đó là hình ảnh những cô gái ấy trong những ngày cuối cùng: đôi mắt họ trống rỗng, vô hồn, đúng như cái đích mà anh ta đang muốn hướng cô tới. Sự thật kinh hoàng này như một gáo nước lạnh tạt vào lòng cô, dập tắt chút thương hại cuối cùng đối với tổn thương thời thơ ấu của Ngôn Chi, thay vào đó là một ý chí trả thù đanh thép. Cô hiểu rằng mình không thể chỉ chạy trốn một mình, mà phải đem sự thật này ra ngoài ánh sáng để chấm dứt chuỗi tội ác truyền kiếp của gia đình họ Thẩm dưới lớp vỏ bọc danh gia vọng tộc.
Khi Lâm Diệp đang định rời khỏi hầm ngầm với những chứng cứ trong tay, tiếng lạch cạch của cơ quan phía trên bất ngờ vang lên, báo hiệu Thẩm Ngôn Chi đã tỉnh giấc và phát hiện ra sự vắng mặt của cô. Tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối sau những chiếc tủ kính lớn, hơi thở nín bặt khi nghe thấy tiếng bước chân điềm đạm của anh ta vang lên trên bậc thang đá. Ngôn Chi bước xuống, tay cầm một ngọn nến, ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt nho nhã vốn dĩ giờ đây mang một vẻ tàn nhẫn và u ám đến cực điểm. Anh ta gọi tên cô bằng một giọng điệu dịu dàng nhưng đầy sự đe dọa, âm thanh vang vọng trong không gian chật hẹp của hầm ngầm như tiếng vọng của một kẻ cai ngục đang truy tìm tù nhân bỏ trốn. Anh ta chậm rãi lướt qua những bình thủy tinh, bàn tay thon dài vuốt ve lớp kính một cách lãng mạn, kể lại câu chuyện về người con gái đầu tiên đã phản bội anh ta và cách anh ta đã "giữ gìn" cô ấy mãi mãi trong sự im lặng của căn hầm này.
Sự kịch tính lên đến đỉnh điểm khi Ngôn Chi dừng lại ngay trước chiếc tủ nơi Lâm Diệp đang lẩn trốn, hơi nóng từ ngọn nến của anh ta phả vào không khí xung quanh cô khiến cô cảm thấy như tử thần đang cận kề. Anh ta khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự thấu hiểu và chiếm hữu, khẳng định rằng anh ta biết cô đang ở đây và việc cô khám phá ra căn hầm này thực chất nằm trong dự tính của anh ta. Anh ta muốn cô nhìn thấy tương lai của mình, muốn cô hiểu rằng sự chạy trốn là vô ích vì cô đã thuộc về bộ sưu tập này ngay từ giây phút anh ta thấy cô dưới cơn mưa. Lâm Diệp nắm chặt một chiếc bình gốm nhỏ trên kệ, cô biết mình không thể trốn chạy mãi được nữa, cô phải đối mặt với anh ta ngay tại chính "thánh địa" chết chóc này. Khi Ngôn Chi vừa đưa tay định vén bức màn che ngăn kệ, Lâm Diệp đột ngột lao ra, dùng hết sức bình sinh đẩy ngã anh ta và nhắm hướng cầu thang chạy thoát, nhưng sự chiếm hữu của Ngôn Chi không dễ dàng bị đánh bại như thế.
Anh ta nhanh chóng chộp lấy cổ chân cô, lực tay mạnh mẽ khiến cô ngã nhào trên nền đá lạnh lẽo, chiếc lắc chân bạc phát ra tiếng kêu khô khốc như tiếng xiềng xích va vào nhau. Ngôn Chi không hề nổi giận, anh ta chỉ lẳng lặng kéo cô lại gần, đôi mắt nhìn cô với một sự đau đớn giả tạo như thể chính anh ta mới là người bị tổn thương bởi sự phản kháng của cô. Anh ta thì thầm rằng cô đã khiến anh ta thất vọng, rằng sự dịu dàng của cô bấy lâu nay chỉ là một vở kịch và giờ đây anh ta buộc phải sử dụng những biện pháp mạnh mẽ hơn để bảo vệ cô khỏi chính sự bồng bột của mình. Anh ta lôi cô trở lại góc tối nhất của căn hầm, nơi có một chiếc ghế gỗ cũ kỹ được trang bị những sợi dây ràng buộc bằng da thuộc, báo hiệu một giai đoạn chiếm hữu tàn khốc hơn sắp bắt đầu. Lâm Diệp nhìn vào bóng tối, trong giây phút tuyệt vọng nhất, cô chợt nhận ra tấm danh thiếp của vị phóng viên ảnh vẫn được cô giấu kỹ trong lớp vải lót tay áo, một tia hy vọng cuối cùng vẫn chưa tắt hẳn giữa địa ngục của nhà họ Thẩm.