MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLỒNG GIAM BẠCChương 9

LỒNG GIAM BẠC

Chương 9

1,032 từ · ~6 phút đọc

Sự dịu dàng giả tạo của Lâm Diệp như một loại độc dược phát tác chậm, dần dần thấm sâu vào tâm trí của Thẩm Ngôn Chi, khiến anh ta chìm đắm trong ảo tưởng về một tình yêu viên mãn. Anh ta bắt đầu tổ chức những buổi tiệc nhỏ chỉ có hai người, nơi anh ta say sưa kể cho cô nghe về những dự định tương lai, về một cuộc sống ẩn dật tại một hòn đảo xa xôi nơi không ai có thể tìm thấy họ. Lâm Diệp lắng nghe với sự kiên nhẫn cực độ, cô còn chủ động đề xuất những ý tưởng trang trí cho căn nhà trong tương lai, khiến Ngôn Chi tin rằng cô thực sự đã từ bỏ ý định chạy trốn. Anh ta không biết rằng, đằng sau sự phối hợp nhịp nhàng đó, Lâm Diệp đang âm thầm thu thập những loại tinh dầu hữu cơ dùng trong phục chế có dược tính gây mê nhẹ nếu được trộn theo tỷ lệ nhất định. Cô bắt đầu tẩm loại hương liệu này vào những bức rèm lụa trong phòng ngủ và vào những chiếc khăn tay mà Ngôn Chi thường xuyên sử dụng, biến mọi không gian quanh anh ta thành một cái bẫy vô hình.

Vào một đêm trăng tròn, Lâm Diệp yêu cầu Ngôn Chi cùng mình thực hiện một nghi thức phục chế đặc biệt dành cho bức tranh trung tâm, một kỹ thuật cần sự tập trung cao độ và ánh sáng nến tĩnh mịch. Cô khéo léo yêu cầu anh ta thắp những ngọn nến thơm mà cô đã tự tay chế tạo, thực chất bên trong chứa một lượng lớn tinh chất gây ảo giác nồng độ thấp mà cô đã chiết xuất trong nhiều tuần qua. Trong không gian mờ ảo và sặc sụa mùi hương kỳ lạ, Thẩm Ngôn Chi bắt đầu cảm thấy đầu óc mê muội, những hình ảnh về người mẹ quá cố và Lâm Diệp bắt đầu chồng chéo lên nhau trong tâm trí anh ta. Anh ta nhìn Lâm Diệp nhưng lại thấy bóng hình của bà, và trong cơn say ảo giác, anh ta đã thốt ra những bí mật đen tối nhất về sự biến mất của những cô gái trước đây. Hóa ra, họ không hề rời đi, mà đã trở thành những "nguyên liệu" sống cho sự điên rồ của anh ta trong nỗ lực tìm kiếm một vẻ đẹp vĩnh cửu không bao giờ phai nhạt.

Lâm Diệp nghe những lời thú tội kinh hoàng ấy với một sự bình tĩnh đáng sợ, cô vẫn đều tay đưa cọ, dẫn dụ anh ta nói ra nơi cất giấu các tài liệu chứng cứ về những tội ác của gia đình họ Thẩm. Ngôn Chi, lúc này đã hoàn toàn bị khuất phục bởi "độc dược" dịu dàng và những ảo ảnh, đã chỉ tay về phía bức tường phía sau bức chân dung mẹ mình – nơi có một hầm ngầm bí mật được ngụy trang vô cùng tinh vi. Lâm Diệp ghi nhớ từng chi tiết, cô biết rằng đây chính là bằng chứng cuối cùng mà cô cần để không chỉ thoát thân mà còn khiến Thẩm Ngôn Chi phải trả giá trước pháp luật. Sự chiếm hữu của anh ta giờ đây đã trở thành vũ khí để cô tấn công lại chính anh ta, một sự mỉa mai tột cùng cho một kẻ luôn tự đắc về khả năng kiểm soát trí tuệ của người khác. Khi Ngôn Chi gục xuống vì mệt mỏi và tác động của hương liệu, Lâm Diệp nhìn anh ta với một sự khinh bỉ sâu sắc, không còn một chút thương hại nào còn sót lại trong tâm hồn đã bị tổn thương quá nhiều của cô.

Tuy nhiên, cuộc chơi không hề dễ dàng như cô tưởng, khi Ngôn Chi trong cơn mê vẫn nắm chặt lấy vạt áo cô, miệng không ngừng gọi tên cô với một sự tha thiết đầy ám ảnh. Ngay cả khi tâm trí bị tàn phá bởi ảo giác, bản năng chiếm hữu của anh ta vẫn hoạt động mạnh mẽ như một sợi dây xích bám rễ sâu vào linh hồn. Lâm Diệp phải dùng hết can đảm để gỡ từng ngón tay của anh ta ra, mỗi giây phút chậm trễ đều có thể khiến cô bị phát hiện bởi những người hầu đang canh gác bên ngoài hành lang. Cô nhanh chóng tiến tới bức tường bí mật, dùng kỹ thuật của một họa sĩ phục chế để mở cơ quan ẩn sau bức tranh, để lộ ra một kho lưu trữ chứa đựng những sự thật rợn người. Cô chỉ kịp lấy đi những hồ sơ quan trọng nhất và một cuộn phim ghi lại những hành vi tàn ác của Ngôn Chi trước khi nghe thấy tiếng động của quản gia đang tiến về phía phòng vẽ để kiểm tra định kỳ.

Lâm Diệp trở lại vị trí cũ, giả vờ như đang chăm sóc cho Ngôn Chi vừa tỉnh dậy sau một cơn say nghệ thuật, cô nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán anh ta và nói những lời an ủi vỗ về. Ngôn Chi thức dậy trong sự mơ hồ, anh ta không nhớ rõ mình đã nói những gì nhưng cảm giác được cô chăm sóc khiến anh ta vô cùng mãn nguyện, niềm tin vào sự phục tùng của cô lại càng thêm vững chắc. Lâm Diệp mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu đếm ngược thời gian cho cuộc đào tẩu cuối cùng. Cô biết rằng sự dịu dàng của mình chính là chiếc quan tài êm ái nhất mà cô đã dày công chuẩn bị để tiễn đưa sự chiếm hữu điên rồ của Thẩm Ngôn Chi vào bóng tối của quá khứ. Trận chiến tiếp theo sẽ không còn là những âm mưu thầm lặng, mà sẽ là một cuộc bùng nổ của sự thật và tự do giữa thành Bắc đầy tuyết trắng.