Căn biệt thự sau đêm tiệc trà trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tuyết rơi trên bậu cửa sổ, nhưng cái không khí ấy lại đặc quánh sự căng thẳng và u uất. Thẩm Ngôn Chi không còn đóng vai người thầy nho nhã nữa, anh ta bắt đầu bộc lộ bản chất của một kẻ cai trị lạnh lùng khi ra lệnh cho người hầu dời toàn bộ dụng cụ vẽ của Lâm Diệp vào một căn phòng tối ở tầng hầm. Nơi đó không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có những ngọn đèn dầu leo lắt hắt lên những bức tường đá lạnh lẽo, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thời gian và sự sống. Ngôn Chi ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ, ép cô phải bắt đầu công việc phục chế một bức chân dung cũ đã bị ố vàng theo năm tháng. Lâm Diệp nhìn vào bức tranh, tim cô chợt thắt lại khi nhận thấy người phụ nữ trong họa có những đường nét giống hệt mình, từ khuôn miệng hơi mím đến đôi mắt mang mác buồn. Đây chính là bí mật mà Ngôn Chi hằng che giấu, là nguyên nhân khiến anh ta phát điên vì khát khao biến cô thành một bản sao hoàn hảo của quá khứ.
Người phụ nữ trong bức tranh chính là mẹ của Ngôn Chi, một họa sĩ tài hoa nhưng đã chọn cách quyên sinh khi anh ta còn rất nhỏ vì không chịu nổi sự giam cầm của người cha độc tài. Ngôn Chi không kể câu chuyện này với sự thương cảm, trái lại, anh ta nói về bà với một giọng điệu đầy oán trách vì đã dám phá hủy "tác phẩm hoàn mỹ" nhất của dòng họ Thẩm bằng cái chết. Anh ta nhìn Lâm Diệp, ánh mắt lấp lánh sự điên rồ, khẳng định rằng anh ta sẽ không lặp lại sai lầm của cha mình, anh ta sẽ giữ cho cô luôn tươi mới và sống động trong chiếc lồng này cho đến khi cả hai cùng già đi. Lâm Diệp cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nhận ra mình không chỉ bị chiếm hữu như một người tình, mà còn bị áp đặt để bù đắp cho những tổn thương tâm lý vặn vẹo của anh ta. Cô bắt đầu hiểu rằng, mỗi bộ váy cô mặc, mỗi kiểu tóc cô để, thực chất đều là để tái hiện lại bóng hình của người đàn bà đã khuất kia dưới sự nhào nặn của Ngôn Chi.
Sự phản kháng của Lâm Diệp lúc này không còn là những tiếng la hét hay sự trốn chạy mù quáng, cô bắt đầu dùng sự im lặng và trí tuệ để đối đầu với anh ta ngay trong căn phòng tối tăm ấy. Cô giả vờ tập trung vào việc phục chế bức tranh, nhưng mỗi nét cọ cô đưa lên đều mang theo một ý đồ phá hoại tinh vi mà chỉ những người trong nghề mới nhận ra. Cô cố tình dùng những loại hóa chất có tính bào mòn nhẹ trộn vào màu vẽ, khiến cho bức tranh nhìn có vẻ đẹp lên nhưng thực chất đang bị hủy hoại từ bên trong. Đây là cách cô trả thù người đàn ông đang muốn biến cô thành vật tế thần cho nỗi ám ảnh của anh ta, một cuộc chiến thầm lặng giữa người nghệ sĩ và kẻ kiểm soát. Ngôn Chi đứng sau lưng cô, đôi tay anh ta đặt lên vai cô siết chặt, đôi khi anh ta còn ghé sát vào để ngửi mùi hương trên tóc cô, một sự thân mật đầy ám ảnh khiến Lâm Diệp phải cắn chặt môi để không bật thốt lên sự ghê tởm.
Đỉnh điểm của sự chiếm hữu trong chương này là khi Ngôn Chi mang đến một chiếc hộp gỗ sưa, bên trong là những món trang sức cũ kỹ của mẹ anh ta và ép Lâm Diệp phải đeo chúng lên người. Anh ta bắt cô đứng trước một tấm gương lớn, ép cô phải cười theo đúng điệu bộ của người trong tranh, nếu cô không làm theo, anh ta sẽ bỏ đói cô hoặc bắt cô phải đứng yên như vậy suốt cả đêm. Lâm Diệp nhìn thấy chính mình trong gương, nhưng cô không còn nhận ra đó là một cô gái trẻ đầy khát vọng ngày nào, mà chỉ là một con búp bê sứ vô hồn đang được trang trí bởi những món đồ cũ nát. Cô cảm thấy linh hồn mình đang dần bị mài mòn, nhưng chính nỗi đau ấy đã thổi bùng lên một ý chí sinh tồn mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô hứa với lòng mình rằng, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, cô cũng sẽ không để mình biến thành bóng ma của một người khác trong cung điện điên rồ này.
Vào một đêm khi Ngôn Chi uống say vì nỗi nhớ nhung vặn vẹo đối với quá khứ, anh ta đã vô tình để lộ ra chìa khóa của căn phòng bí mật nơi lưu giữ những ghi chép về gia đình họ Thẩm. Lâm Diệp đã mạo hiểm lẻn vào đó, và cô bàng hoàng phát hiện ra rằng trước cô, đã từng có những cô gái khác bị anh ta đưa về và tất cả họ đều biến mất một cách bí ẩn sau khi không thể hoàn thành vai diễn của mình. Những tấm ảnh cũ, những món đồ bị bỏ lại khiến cô rùng mình vì sự tàn nhẫn và kiên nhẫn của kẻ săn mồi đang ngủ say ở phòng bên cạnh. Cô nhận ra rằng thời gian của mình không còn nhiều, sự chiếm hữu của Ngôn Chi đang bước sang giai đoạn hủy diệt khi anh ta nhận thấy cô không hoàn toàn khuất phục. Lâm Diệp vội vàng giấu đi một vài tài liệu quan trọng vào trong gấu áo, trái tim đập liên hồi như trống trận, cô biết rằng mình đang thực hiện bước đi đầu tiên trong một kế hoạch đào tẩu tử thần.