Mối quan hệ giữa Thẩm Ngôn Chi và Lâm Diệp bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt không thể hàn gắn, dù bên ngoài họ vẫn duy trì một sự bình yên giả tạo đến nghẹt thở. Ngôn Chi nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của Lâm Diệp, cô không còn né tránh những cái chạm của anh ta nhưng ánh mắt lại trở nên xa xăm, trống rỗng như mặt hồ đóng băng không một gợn sóng. Anh ta bắt đầu cảm thấy lo lắng rằng mình đang nắm giữ một cái xác không hồn, và điều đó khiến sự điên cuồng trong anh ta trỗi dậy mạnh mẽ hơn dưới hình thức của sự chăm sóc bệnh hoạn. Anh ta ra lệnh cho người hầu tăng thêm lượng thuốc an thần vào trong thức ăn của cô, với lý do giúp cô tĩnh tâm để sáng tác nhưng thực chất là muốn làm tê liệt ý chí phản kháng của cô. Lâm Diệp phát hiện ra điều đó qua vị đắng lạ lùng trong tách trà chiều, cô đã lén lút nôn ra sau mỗi bữa ăn, cố gắng giữ cho trí tuệ luôn tỉnh táo giữa những làn sương mù hóa học mà anh ta giăng ra.
Sự kịch tính nổ ra khi Ngôn Chi phát hiện ra bức tranh chân dung mẹ mình đang có dấu hiệu bị bong tróc và biến màu do loại hóa chất mà Lâm Diệp đã bí mật sử dụng. Cơn thịnh nộ của anh ta bùng phát như một cơn bão tuyết, anh ta lao vào căn phòng tối, nắm lấy cổ áo Lâm Diệp và đẩy cô vào tường, đôi mắt đỏ ngầu sự giận dữ và thất vọng. Anh ta gào thét rằng cô đã phản bội sự tin tưởng của anh ta, đã phá hoại thứ quý giá nhất mà anh ta hằng gìn giữ bằng tất cả tâm huyết. Lâm Diệp không còn sợ hãi, cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, cười nhạt và nói rằng thứ anh ta yêu không phải là nghệ thuật, cũng không phải là cô, mà chỉ là một cái bóng mục nát không bao giờ trở lại. Câu nói ấy giống như một lưỡi dao đâm trúng tử huyệt của Ngôn Chi, khiến anh ta sụp đổ và đau đớn đến mức suýt chút nữa đã bóp nghẹt hơi thở của cô ngay tại chỗ.
Ngay sau cơn giận dữ, Ngôn Chi lại đột ngột quỳ xuống dưới chân Lâm Diệp, ôm lấy đôi bàn tay cô và khóc lóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cầu xin cô đừng rời bỏ anh ta. Sự biến đổi tâm lý cực đoan từ một kẻ bạo chúa sang một kẻ yếu đuối lụy tình khiến Lâm Diệp cảm thấy lạnh người hơn cả khi anh ta đe dọa. Anh ta thề thốt sẽ cho cô tất cả, sẽ để cô vẽ bất cứ thứ gì cô muốn, miễn là cô đừng bao giờ nói ra những lời tuyệt tình như vậy nữa. Đây chính là đỉnh điểm của sự chiếm hữu bệnh hoạn: anh ta coi cô là cả thế giới của mình nhưng lại sẵn sàng tiêu diệt thế giới ấy nếu nó không tuân theo quy luật của anh ta. Lâm Diệp nhận ra rằng cô không thể dùng logic để đối phó với một kẻ điên, cô chỉ có thể dùng sự nhẫn nhịn và mưu mẹo để tìm ra kẽ hở cuối cùng trong hệ thống phòng thủ của tòa biệt thự.
Trong một nỗ lực cuối cùng để lấy lại quyền kiểm soát, Ngôn Chi quyết định đưa Lâm Diệp đi cùng anh ta đến một ngôi chùa cổ nằm sâu trong vùng núi phía Bắc để "tẩy trần" và làm lễ cầu an cho bức tranh bị hỏng. Chuyến đi này là một rủi ro nhưng cũng là cơ hội duy nhất để Lâm Diệp thoát khỏi sự kìm kẹp của mạng lưới giám sát tại biệt thự. Trên đường đi, anh ta luôn nắm chặt tay cô, ngay cả khi ngủ anh ta cũng buộc cổ tay mình vào cổ tay cô bằng một sợi dây lụa đỏ, một sự chiếm hữu không rời nửa bước. Lâm Diệp nhìn ra khung cảnh núi non hiểm trở qua cửa kính xe, lòng cô trĩu nặng sự lo âu nhưng cũng đầy quyết tâm, cô biết rằng tại ngôi chùa cổ kia, một kế hoạch thoát thân đã được cô nhen nhóm từ những thông điệp bí mật trước đó sẽ phải được thực hiện.
Khi đến ngôi chùa, trong không gian thanh tịnh đầy mùi nhang khói và tiếng gõ mõ đều đặn, Ngôn Chi dường như được thả lỏng tâm trí hơn bao giờ hết, anh ta tin rằng nơi cửa Phật sẽ không ai dám thực hiện những hành động tàn ác. Lâm Diệp đã lợi dụng lúc anh ta đang bận rộn với lễ cúng bái để tìm cách liên lạc với người phóng viên ảnh đã giúp đỡ mình lần trước qua một ám hiệu đã định sẵn. Tuy nhiên, sự chiếm hữu của Ngôn Chi dường như có giác quan thứ sáu, anh ta đột ngột quay lại và nhìn thấy cô đang đứng cạnh một nhà sư lạ mặt. Một bầu không khí chết chóc bao trùm lên sân chùa tĩnh lặng, Ngôn Chi mỉm cười một cách ma quái, anh ta bước tới và nhẹ nhàng nói rằng đã đến lúc họ phải trở về lồng kính của mình, vì thế giới này vẫn còn quá nhiều "cám dỗ" khiến cô đi chệch hướng. Cuộc đào tẩu bất thành khiến Lâm Diệp bị đưa trở lại biệt thự trong một sự giám sát còn nghiêm ngặt hơn gấp bội, và cô hiểu rằng, ván bài tiếp theo sẽ là một cuộc chiến sống còn thực sự.