Thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ ảm đạm đến nao lòng. Những hạt mưa nặng hạt quất vào mặt kính của căn biệt thự nằm biệt lập trên sườn đồi, tạo nên những âm thanh trầm đục, cô tịch. Trong căn phòng khách rộng lớn được sưởi ấm bằng hệ thống điều hòa trung tâm, Diệp Hạ ngồi co chân trên ghế sô pha da lộn, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính nhưng tâm trí đã bay bổng tận đâu đâu.
Tiếng động cơ xe trầm thấp vang lên từ phía cổng, rồi lịm dần ở khoảng sân trước. Tim Diệp Hạ bỗng hẫng đi một nhịp. Cô biết đó là ai. Ở cái nhà này, chỉ có một người duy nhất có thể khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh và áp lực đến thế ngay khi chưa kịp lộ diện.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Thẩm Quân bước vào, vai áo măng tô sẫm màu vì thấm nước mưa. Anh không vội thay đồ mà đứng lại ở sảnh, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng quét qua phòng khách, cuối cùng dừng lại trên bóng dáng nhỏ bé của Diệp Hạ.
“Hạ Hạ, qua đây.”
Giọng nói của anh trầm thấp, không chứa đựng cảm xúc, nhưng lại mang một sức nặng của mệnh lệnh không thể chối từ. Diệp Hạ ngoan ngoãn buông máy tính, đôi chân trần bước trên thảm lông mềm mại, tiến lại gần anh. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một sải tay, cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc quyện lẫn với mùi hơi nước lành lạnh từ người anh tỏa ra.
Thẩm Quân nhìn xuống cô gái mà anh đã tự tay nuôi nấng suốt mười năm qua. Cô nhóc gầy gò ngày nào giờ đã trổ mã, làn da trắng ngần như sứ, đôi mắt trong veo luôn lấp lánh sự bướng bỉnh ẩn giấu. Anh đưa bàn tay hơi lạnh vì nước mưa lên, mơn trớn gò má mịn màng của cô. Ngón cái của anh chầm chậm di chuyển, dừng lại nơi khóe môi hồng nhạt, rồi hơi ấn xuống như một sự đánh dấu.
“Hôm nay em lại ra ngoài mà không báo với quản gia?”
Diệp Hạ hơi run rẩy, hơi thở của anh phả lên đỉnh đầu cô, mang theo một sự áp chế vô hình. “Em chỉ đi mua vài món đồ vẽ ở cửa hàng cuối phố. Chỉ mất mười lăm phút thôi mà…”
Bàn tay Thẩm Quân đột ngột siết nhẹ lấy cằm cô, buộc cô phải ngước nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình. Trong bóng tối của hành lang, ánh mắt anh rực lên một tia sáng nguy hiểm, thứ ánh sáng mà một người anh trai lẽ ra không bao giờ nên dành cho em gái nuôi của mình.
“Mười lăm phút hay một phút cũng không được phép.” Anh cúi xuống, khoảng cách gần đến mức chóp mũi hai người chạm nhau. Nhịp thở của Diệp Hạ trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng va chạm nhẹ nhàng vào vạt áo vest của anh. “Hạ Hạ, em biết tính anh rồi mà. Anh không thích những thứ thuộc về mình lại nằm ngoài tầm kiểm soát.”
“Em không phải là đồ vật của anh,” Diệp Hạ lí nhí phản kháng, nhưng giọng nói lại yếu ớt như tiếng mèo con.
Thẩm Quân bật cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh buông cằm cô ra, nhưng lại chuyển tay vòng qua eo, kéo ghì cô sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Qua lớp áo mỏng, Diệp Hạ cảm nhận rõ ràng hơi nóng từ cơ thể anh truyền sang, mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương thiếu nữ thanh khiết, sự dung túng thầm kín hiện rõ trong cử chỉ hít hà đầy mê đắm.
“Em là em gái của anh,” anh thì thầm sát vành tai cô, giọng nói khản đặc đi vì một thứ dục vọng bị kìm nén. “Mà tất cả những gì thuộc về họ Thẩm này, đều do anh quyết định. Kể cả… cuộc đời em.”
Nói đoạn, anh buông cô ra, thu lại vẻ mặt lạnh lùng thường ngày như chưa từng có sự tiếp xúc thân mật vừa rồi. Anh cởi chiếc áo khoác đẫm nước đưa cho người giúp việc vừa chạy tới, rồi quay sang nhìn cô một lần nữa: “Lên phòng tắm rửa đi, lát nữa xuống dùng bữa tối với anh. Đừng để anh phải lên gọi.”
Diệp Hạ nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh bước lên cầu thang. Trái tim cô vẫn chưa thôi đập loạn nhịp. Cô biết, trong căn biệt thự xa hoa này, Thẩm Quân đã dựng lên một chiếc lồng bằng lụa tuyệt đẹp để giam giữ cô. Anh bảo bọc cô, chiều chuộng cô bằng những thứ tốt nhất trên đời, nhưng đồng thời cũng cắt đứt mọi sợi dây liên kết của cô với thế giới bên ngoài.
Sự quan tâm của anh vừa khiến cô cảm thấy an toàn, lại vừa khiến cô nghẹt thở. Đó là một thứ tình cảm méo mó, vượt qua ranh giới của tình thân, nấp dưới danh nghĩa anh trai để thỏa mãn khát khao chiếm hữu điên cuồng. Cô sợ hãi sự lạnh lùng của anh, nhưng lại càng sợ hãi hơn những lúc anh chạm vào cô bằng ánh mắt rực lửa ấy.
Bước chân vào phòng tắm, Diệp Hạ đứng dưới làn nước ấm, cố gắng xua đi hơi lạnh từ những ngón tay của Thẩm Quân vẫn còn vương vấn trên da thịt. Nhưng cô biết, dù nước có nóng đến đâu cũng không thể làm dịu đi sự rạo rực không tên đang âm ỉ cháy trong lòng mình. Cô đã lỡ yêu người đàn ông ấy – người vừa là vị cứu tinh, vừa là kẻ cai trị độc tài trong cuộc đời cô.
Tiếng mưa bên ngoài vẫn không ngừng rơi, như báo hiệu cho những ngày giông bão sắp tới trong mối quan hệ cấm kỵ này.