Diệp Hạ bước ra từ phòng tắm, làn da trắng ngần vẫn còn vương lại hơi nước và ửng hồng vì nhiệt độ. Cô chọn cho mình một chiếc váy lụa màu kem đơn giản, nhưng chất liệu mỏng manh ấy lại vô tình ôm trọn lấy những đường cong thanh xuân đang độ xuân thì. So với sự che chở kín đáo thường ngày, bộ đồ này khiến cô cảm thấy mình có chút yếu thế trước người đàn ông đang đợi phía dưới.
Phòng ăn của biệt thự họ Thẩm được bài trí theo phong cách cổ điển, ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê rọi xuống mặt bàn đá cẩm thạch, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên bộ đồ sứ đắt tiền. Thẩm Quân đã ngồi đó, anh đã thay bộ vest công sở bằng một chiếc sơ mi đen lỏng lẻo, cổ áo mở hờ hai nút, để lộ phần xương quai xanh nam tính và làn da hơi sẫm màu. Hình ảnh này của anh bớt đi vẻ nghiêm nghị thường ngày nhưng lại tăng thêm phần phong trần, đầy cám dỗ.
“Lại đây ngồi đi.”
Anh không ngẩng đầu, tay vẫn chậm rãi xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh chứa chất lỏng màu đỏ thẫm của rượu vang. Diệp Hạ khẽ kéo ghế ngồi đối diện anh, khoảng cách của chiếc bàn dài bỗng chốc trở nên ngắn ngủi lạ thường dưới sức ép từ ánh nhìn của anh.
Bữa tối diễn ra trong sự im lặng đặc quánh. Chỉ có tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ, thỉnh thoảng là tiếng mưa vẫn bền bỉ đập vào cửa sổ phía xa. Sự im lặng này không mang lại cảm giác bình yên, mà giống như mặt biển phẳng lặng trước một cơn bão lớn. Diệp Hạ cúi đầu, cố gắng tập trung vào miếng bít tết trong đĩa, nhưng cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Thẩm Quân đang đặt lên người mình, không rời dù chỉ một giây.
“Hạ Hạ, em không có gì muốn giải thích về chàng trai ở cổng trường chiều nay sao?”
Câu hỏi đột ngột của anh khiến tay Diệp Hạ run lên, miếng thịt vừa cắt rơi xuống đĩa. Cô ngước mắt lên, chạm phải đôi đồng tử đen láy đang nheo lại đầy nguy hiểm.
“Đó chỉ là một người bạn cùng lớp… cậu ấy trả lại cho em cuốn sổ phác thảo bị rơi thôi.”
Thẩm Quân đặt ly rượu xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng. Anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua chiếc bàn dài. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào nhịp tim đang hỗn loạn của Diệp Hạ. Anh dừng lại phía sau lưng cô, đôi bàn tay to lớn, ấm nóng đặt lên đôi vai gầy của cô, nhẹ nhàng bóp lấy như một cử chỉ vỗ về nhưng lại đầy tính răn đe.
“Bạn? Anh không thích cách cậu ta nhìn em.” Giọng anh thì thầm bên tai cô, hơi thở nồng nàn mùi rượu vang đỏ khiến đầu óc Diệp Hạ bắt đầu choáng váng. “Ánh mắt đó… là ánh mắt của một kẻ muốn chạm vào thứ không thuộc về mình.”
Một bàn tay anh trượt xuống, ngón tay dài khẽ lướt qua sợi dây chuyền mảnh dẻ trên cổ cô, rồi cố tình chạm nhẹ vào làn da nhạy cảm nơi gáy. Diệp Hạ rùng mình, một luồng điện xẹt qua sống lưng khiến cơ thể cô căng cứng. Sự chiếm hữu của anh không còn là những lời nói suông, nó đang hiện hữu qua từng cái chạm mang đầy tính khiêu khích.
“Anh Quân… anh uống say rồi.” Cô cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh, dù lồng ngực đang phập phồng kịch liệt.
Thẩm Quân bật cười thấp, anh cúi thấp người hơn, vùi mặt vào mái tóc còn hơi ẩm của cô. “Anh tỉnh táo hơn bao giờ hết, Hạ Hạ. Chính vì quá tỉnh táo nên anh mới thấy rõ em đang cố gắng thoát khỏi vòng tay anh như thế nào.”
Anh xoay ghế của cô lại, buộc cô phải đối diện với mình. Ở khoảng cách gần như thế này, Diệp Hạ có thể thấy rõ sự rạo rực trong đôi mắt anh – một ánh mắt rực lửa không hề giấu giếm dục vọng. Anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng của mình.
“Nhớ kỹ, em là người của họ Thẩm, là người của Thẩm Quân này. Dù là một cái nhìn từ kẻ khác, anh cũng thấy chướng mắt.”
Nói rồi, anh bất ngờ cúi xuống. Nụ hôn không rơi lên môi mà đặt lên vết bớt nhỏ sau mang tai cô – một điểm cực kỳ nhạy cảm mà chỉ anh mới biết. Diệp Hạ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng, đôi tay cô vô thức nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh. Đó là một cảm xúc mâu thuẫn tột cùng: sự sợ hãi trước sự kiểm soát độc tài và sự khao khát cái hơi ấm quen thuộc này.
Thẩm Quân dường như rất hài lòng với phản ứng của cô. Anh không tiến xa hơn, mà chỉ dừng lại ở đó, như một con thú săn mồi đang nhẩn nha thưởng thức sự bối rối của con mồi trong tay mình. Anh buông cô ra, đứng thẳng người dậy, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy ngạo nghễ.
“Ăn tiếp đi. Sau đó về phòng ngủ sớm. Đừng để anh thấy em lén lút nhắn tin cho ai, nếu không… anh không chắc mình sẽ làm gì với chiếc điện thoại đó đâu.”
Diệp Hạ ngồi bất động trên ghế, nhìn bóng lưng anh rời khỏi phòng ăn với vẻ ung dung. Cô biết, ranh giới cuối cùng giữa họ đang dần bị xóa nhòa. Sự dung túng thầm kín mà anh dành cho cô suốt mười năm qua đang biến chất thành một loại xiềng xích vô hình, quấn chặt lấy cả cơ thể và linh hồn cô.
Trong căn phòng rộng lớn, mùi hương của Thẩm Quân vẫn còn vương vấn, nồng đậm và đầy áp lực, như một lời nhắc nhở rằng cô sẽ không bao giờ có thể chạy trốn khỏi người đàn ông này.