Sáng hôm sau, bầu trời sau cơn mưa trở nên trong vắt, nhưng không khí trong biệt thự họ Thẩm vẫn không hề dịu đi. Diệp Hạ cố tình dậy sớm, cô muốn tránh mặt Thẩm Quân trước khi anh đến công ty. Cô đã thu dọn một chiếc ba lô nhỏ, hôm nay là chuyến dã ngoại hai ngày một đêm với câu lạc bộ hội họa mà cô đã đăng ký từ tháng trước. Đây là cơ hội duy nhất để cô hít thở bầu không khí tự do, rời xa sự kiểm soát nghẹt thở của người anh trai nuôi.
Khi cô vừa bước xuống cầu thang, Thẩm Quân đã ngồi đó, lịch lãm trong bộ Âu phục may thủ công, tay lật giở tờ tạp chí kinh tế. Anh không ngước lên, nhưng giọng nói trầm thấp vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ý định của cô.
“Em định đi đâu với chiếc ba lô đó?”
Diệp Hạ hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: “Em có chuyến dã ngoại với trường. Em đã nói với anh từ tuần trước rồi.”
Thẩm Quân lúc này mới từ tốn đặt tờ tạp chí xuống, ánh mắt anh lướt qua bộ đồ năng động cô đang mặc – một chiếc quần short ngắn và áo thun ôm sát – rồi dừng lại trên đôi chân trắng ngần của cô. Ánh nhìn ấy không quá gay gắt nhưng lại khiến Diệp Hạ cảm thấy như có một ngọn lửa đang liếm láp trên da thịt.
“Anh đã đồng ý chưa?” Anh đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía cô.
“Anh không có quyền cấm em tham gia các hoạt động ngoại khóa!” Diệp Hạ bướng bỉnh ngước cằm lên.
Thẩm Quân đứng trước mặt cô, bóng hình cao lớn của anh bao trùm lấy cô hoàn toàn. Anh đột ngột vươn tay, không phải để giữ lấy cô, mà là để lấy chiếc ba lô trên vai cô xuống. Diệp Hạ cố giằng lại nhưng sức lực của cô so với anh chẳng khác nào châu chấu đá xe. Anh ném chiếc ba lô sang một bên, rồi dồn cô vào sát vách tường hành lang.
“Hạ Hạ, có vẻ như tối qua anh dạy em vẫn chưa đủ.” Anh chống một tay lên tường, tay kia nhẹ nhàng luồn vào mái tóc dài của cô, quấn lấy một lọn tóc rồi kéo nhẹ, buộc cô phải đối mặt với sự chiếm hữu đang trào dâng trong mắt mình. “Em muốn đi dã ngoại để được tự do gặp gỡ gã trai hôm qua, hay để thử thách sự kiên nhẫn của anh?”
“Anh quá đáng vừa thôi! Em chỉ muốn sống như một người bình thường!” Cô hét lên, nước mắt bắt đầu chực trào vì uất ức.
Sự phản kháng của cô dường như chỉ làm bùng phát con thú dữ bên trong anh. Thẩm Quân không giận dữ quát tháo, anh chỉ cúi xuống, áp sát gương mặt mình vào hõm cổ cô, hít lấy hương vị quen thuộc mà anh coi là liều thuốc độc gây nghiện. Anh cắn nhẹ vào vành tai cô, một sự trừng phạt mang đầy tính khiêu khích.
“Muốn làm người bình thường? Vậy ai sẽ là người chăm sóc em khi em ốm đến mức không thể tự uống nước? Ai là người đã thức trắng đêm chỉ để lau người cho em khi em sốt cao năm mười tám tuổi?” Giọng anh khàn đặc, đầy sự dung túng thầm kín nhưng cũng đầy đe dọa. “Là anh. Chỉ có anh thôi, Hạ Hạ.”
Diệp Hạ nghẹn lời. Anh luôn như vậy, dùng sự hy sinh và bảo bọc của quá khứ để làm xiềng xích cho hiện tại. Cô cảm thấy nhịp thở đan xen giữa hai người đang nóng dần lên. Bàn tay anh từ tóc trượt xuống, vuốt ve dọc theo xương sống của cô, mỗi nơi đi qua đều để lại một cảm giác tê dại khó tả.
“Hôm nay em sẽ ở nhà. Anh sẽ hủy chuyến dã ngoại của câu lạc bộ đó. Nếu em muốn vẽ, anh sẽ đưa em đến vùng ngoại ô vào cuối tuần, chỉ có hai chúng ta.”
“Anh không thể làm thế! Đó là hoạt động tập thể!”
Thẩm Quân khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của kẻ nắm quyền lực trong tay. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi cô – không phải nụ hôn nhẹ nhàng thường ngày, mà là một sự xâm chiếm thực sự. Anh càn quét, cướp đoạt hơi thở của cô cho đến khi Diệp Hạ cảm thấy chân mình nhũn ra, phải bám chặt lấy vai áo anh để không ngã xuống.
Khi anh buông ra, đôi môi cô đã sưng đỏ, đôi mắt đẫm nước đầy vẻ thảng thốt. Thẩm Quân dùng ngón tay cái lau đi vệt nước vương nơi khóe môi cô, ánh mắt anh lúc này vừa thỏa mãn, vừa tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng.
“Ngoan ngoãn ở nhà. Nếu anh về mà không thấy em, anh không dám hứa chàng trai hôm qua sẽ còn lành lặn để đến trường đâu.”
Nói xong, anh quay người rời đi, để lại Diệp Hạ đứng chôn chân giữa hành lang. Cô nhận ra, sự bảo bọc của Thẩm Quân không còn là bến đỗ bình yên nữa, nó đã trở thành một vực thẳm sâu không thấy đáy, mà cô chính là kẻ đang rơi tự do, vừa sợ hãi, vừa không thể cưỡng lại sức hút từ bóng tối ấy.