Cánh cổng sắt nặng nề khép lại, tiếng động cơ xe của Thẩm Quân lịm dần phía sau những tán cây long não. Diệp Hạ đứng lặng người giữa phòng khách rộng lớn, cảm giác trống trải bủa vây lấy cô. Anh đi rồi, nhưng hơi ấm và áp lực từ nụ hôn chiếm hữu ấy vẫn còn vương lại trên môi, bỏng rát và đầy ám ảnh.
Cả ngày hôm đó, Diệp Hạ như một linh hồn vô định lang thang trong chính ngôi nhà của mình. Những người giúp việc nhìn cô bằng ánh mắt ái ngại nhưng tuyệt nhiên không ai dám trò chuyện. Họ biết luật lệ của Thẩm Quân: không ai được phép giúp cô liên lạc với bên ngoài khi anh không cho phép. Điện thoại của cô đã bị anh "mượn" đi từ sáng, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên hệ với bạn bè.
Sự tò mò và uất ức thôi thúc Diệp Hạ bước lên tầng ba – nơi đặt phòng làm việc riêng biệt của Thẩm Quân. Đây là khu vực "vùng cấm" mà anh luôn dặn cô không được phép bước vào nếu không có sự đồng ý của anh. Nhưng hôm nay, sự nổi loạn trong máu đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
Cánh cửa gỗ sồi không khóa. Diệp Hạ đẩy nhẹ, tiếng bản lề khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Căn phòng nồng mùi thuốc lá nhạt và mùi da thuộc cao cấp. Trên bàn làm việc, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp đến mức cực đoan.
Cô đi vòng qua chiếc bàn lớn, ánh mắt dừng lại ở một ngăn kéo tủ bằng gỗ mun hơi hé lộ. Có lẽ vì vội vàng đi làm, Thẩm Quân đã quên khóa nó lại. Một linh cảm chẳng lành xẹt qua tâm trí, Diệp Hạ run run kéo ngăn tủ ra.
Bên trong không phải là tài liệu kinh doanh hay hợp đồng triệu đô. Đó là một xấp ảnh dày được buộc cẩn thận bằng một sợi ruy băng màu đỏ sẫm.
Diệp Hạ cầm xấp ảnh lên, đôi bàn tay cô bắt đầu run rẩy dữ dội khi lật xem từng tấm một. Tim cô như ngừng đập. Toàn bộ là ảnh của cô.
Nhưng không phải là những bức ảnh kỷ niệm gia đình thông thường. Có những tấm chụp cô đang say ngủ trong phòng mình từ ba năm trước, khi vạt áo ngủ hơi xếch lên để lộ bờ vai trần. Có những tấm chụp lén cô từ phía sau khi cô đang đứng vẽ ở vườn trường, ánh nắng xuyên qua lớp áo mỏng manh hiện rõ đường nét cơ thể thiếu nữ. Thậm chí, có cả những bức ảnh chụp cô đang tắm dưới làn mưa nhân tạo trong một buổi chụp hình nghệ thuật ở trường – những khoảnh khắc mà chính cô cũng không biết mình bị quan sát.
Dưới đáy ngăn kéo còn có một chiếc hộp nhỏ bằng nhung. Diệp Hạ mở ra, hơi thở cô nghẹn lại. Đó là chiếc răng sữa đầu tiên cô rụng năm mười tuổi, một sợi dây buộc tóc cô đã đánh mất từ lâu, và cả một mẩu giấy ăn có in dấu son môi của cô mà anh đã giữ lại từ một bữa tiệc nào đó.
Sự chiếm hữu của Thẩm Quân không chỉ dừng lại ở việc kiểm soát hành động, nó đã biến thành một sự tôn thờ mang tính bệnh thái. Anh đã âm thầm quan sát cô, thu thập từng mảnh nhỏ cuộc đời cô như một kẻ sưu tầm báu vật điên cuồng.
“Em đang tìm gì ở đó sao?”
Giọng nói lạnh lẽo như băng từ phía cửa khiến Diệp Hạ giật bắn mình. Xấp ảnh trên tay cô rơi lả tả xuống sàn nhà. Thẩm Quân đã đứng đó từ lúc nào, chiếc cà vạt đã bị nới lỏng, đôi mắt anh tối sầm lại, ẩn chứa một cơn bão đang chực chờ bùng nổ khi bí mật đen tối nhất bị phơi bày.
Diệp Hạ lắp bắp, lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào cạnh bàn sắt lạnh: “Anh… anh là đồ biến thái! Tại sao anh lại làm vậy với em?”
Thẩm Quân không giận dữ. Anh chậm rãi tiến lại gần, đôi giày da nện xuống sàn gỗ những tiếng trầm đục đầy áp lực. Anh cúi xuống, nhặt một tấm ảnh cô đang ngủ lên, ngón tay vuốt ve gương mặt cô trong ảnh một cách nâng niu nhưng đầy ám muội.
“Biến thái?” Anh cười nhạt, một nụ cười đầy sự dung túng thầm kín và điên rồ. “Hạ Hạ, anh đã nói rồi. Anh hiểu rõ từng tấc da thịt, từng thói quen của em hơn chính bản thân em. Những bức ảnh này chỉ là cách để anh xoa dịu nỗi khát khao khi em không ở bên cạnh anh thôi.”
Anh dồn cô vào góc bàn, hai tay chống hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Ánh mắt rực lửa của anh nhìn xoáy vào đôi mắt đang đẫm lệ của cô, sự chiếm hữu lúc này không còn gì che giấu.
“Em có biết anh đã phải kiềm chế thế nào để không xông vào phòng em mỗi đêm không? Anh đã cho em đủ sự tự do trong mười năm qua dưới danh nghĩa một người anh trai mẫu mực. Nhưng em lại muốn rời đi…” Anh cúi sát vào cổ cô, hơi thở dồn dập đan xen với mùi hương đàn hương nồng đậm. “Vậy thì từ nay về sau, em không cần danh nghĩa đó nữa. Em chỉ cần biết, em thuộc về anh.”
Diệp Hạ cảm thấy một sự run rẩy lan tỏa khắp cơ thể. Sự thật này quá tàn khốc, quá nghẹt thở. Người anh trai cô hằng kính trọng thực chất lại là kẻ đang dùng tình yêu để xây dựng một lồng giam không lối thoát.
Bàn tay anh bắt đầu mơn trớn trên làn da cổ cô, sự va chạm đầy tính chiếm hữu khiến Diệp Hạ nhận ra: Cơn ác mộng đẹp đẽ này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.