MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Bằng LụaChương 5

Lồng Giam Bằng Lụa

Chương 5

776 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua lớp sương mù dày đặc của thành phố, Diệp Hạ đã bị đánh thức bởi những tiếng động trầm đục bên ngoài cửa phòng. Cô ngồi bật dậy, đôi mắt sưng mọng vì trận khóc đêm qua vẫn còn cay xè. Cánh cửa phòng mở ra, Thẩm Quân bước vào với vẻ điềm tĩnh đáng sợ, trên tay anh là một chiếc vali đã được thu xếp gọn gàng.

"Anh làm gì vậy?" Diệp Hạ siết chặt tấm chăn, giọng khản đặc.

"Thay đồ đi. Chúng ta đi nghỉ dưỡng vài ngày." Thẩm Quân thản nhiên đáp, ánh mắt anh quét qua bộ đồ ngủ mỏng manh của cô, sự chiếm hữu lóe lên trong tích tắc rồi tan biến dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng.

"Em không đi! Em còn phải lên lớp, đồ án của em..."

"Anh đã xin bảo lưu kết quả học tập cho em rồi." Anh cắt ngang, bước tới gần giường, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô. Khoảng cách gần đến mức Diệp Hạ có thể thấy hình bóng run rẩy của chính mình trong đôi đồng tử đen sâu thẳm ấy. "Đừng bướng bỉnh nữa, Hạ Hạ. Em biết là em không thể phản kháng mà."

Ba tiếng đồng hồ ngồi trên xe là khoảng thời gian im lặng đến nghẹt thở. Chiếc xe sang trọng lao đi trên con đường mòn dẫn vào vùng ngoại ô hẻo lánh, nơi những cánh rừng thông bao phủ lấy mọi lối thoát. Điểm đến là một căn biệt thự gỗ kiến trúc Bắc Âu nằm biệt lập bên cạnh một hồ nước xanh ngắt. Đẹp, nhưng mang lại cảm giác cô độc đến rợn người.

Ngay khi bước chân vào nhà, Diệp Hạ kinh hoàng nhận ra đây không phải là một chuyến nghỉ dưỡng. Toàn bộ cửa sổ đều được lắp kính cường lực không thể mở từ bên trong, và tuyệt nhiên không có bóng dáng của bất kỳ phương tiện liên lạc nào.

"Anh giam lỏng em?" Cô quay lại nhìn anh, hơi thở trở nên dồn dập.

Thẩm Quân chậm rãi tháo chiếc cà vạt, vứt lên ghế sô pha, rồi tiến về phía cô. Anh không trả lời ngay mà vòng tay qua eo cô, kéo mạnh Diệp Hạ vào sát cơ thể mình. Hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ lồng ngực vững chãi của anh bao trùm lấy cô, nhưng lần này nó không còn mang lại cảm giác an toàn mà là một sự đe dọa đầy mê hoặc.

"Ở đây sẽ không có ai làm phiền chúng ta. Không có gã sinh viên nào, không có những bài vẽ vớ vẩn, chỉ có anh và em." Anh thì thầm, đôi môi lướt nhẹ trên vành tai đang ửng hồng vì tức giận của cô. "Anh sẽ dạy cho em cách để thuộc về một người một cách trọn vẹn nhất."

Sự dung túng thầm kín bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bản năng chiếm hữu trần trụi. Thẩm Quân nhấc bổng cô lên, mặc cho cô vùng vẫy hay đấm vào vai mình. Anh đặt cô ngồi lên mặt bàn bếp bằng đá lạnh buốt, nhưng đôi bàn tay anh lại nóng rực như lửa, mơn trớn dọc theo đôi chân trần của cô.

"Anh Quân... xin anh..." Diệp Hạ bật khóc, giọng nói vỡ vụn.

Thẩm Quân khựng lại, anh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, trái tim anh thắt lại nhưng dục vọng trong máu lại càng bùng cháy mãnh liệt hơn. Anh cúi xuống, dịu dàng hôn đi những giọt lệ ấy, một sự dịu dàng đầy độc đoán.

"Đừng sợ, Hạ Hạ. Anh sẽ cho em tất cả, trừ sự tự do để rời xa anh."

Anh áp sát mặt mình vào cổ cô, nhịp thở đan xen trở nên hỗn loạn trong không gian tĩnh mịch của khu rừng già. Giữa hơi lạnh của vùng cao nguyên và cái nóng ran từ sự va chạm da thịt, Diệp Hạ nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào chiếc bẫy mà anh đã giăng ra suốt mười năm qua. Một chiếc lồng giam không có song sắt, nhưng lại được xây bằng sự điên cuồng và tình yêu lệch lạc của người đàn ông duy nhất cô vừa yêu, vừa hận.

Bên ngoài, bóng tối bắt đầu bao phủ lấy mặt hồ, cô lập hai con người trong một thế giới riêng biệt, nơi những quy tắc đạo đức thông thường bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho bản năng chiếm hữu đang gào thét.