Màn đêm ở vùng ngoại ô không hề giống với bóng tối nhộn nhịp của thành phố. Nó sâu thẳm, đặc quánh và mang theo hơi lạnh buốt giá của rừng thông. Tiếng gió rít qua những tán lá xào xạc ngoài cửa sổ như những tiếng thì thầm của một thực thể vô hình, càng làm tăng thêm sự cô độc bên trong căn biệt thự gỗ.
Thẩm Quân đã chuẩn bị một bữa tối đơn giản nhưng tinh tế. Trên bàn, ánh nến lung linh nhảy múa, hắt những cái bóng dài dằng dặc lên vách gỗ. Diệp Hạ ngồi bất động, cô không đụng vào dao dĩa. Đôi mắt cô đờ đẫn nhìn vào ngọn nến đang cháy, tâm trí rối bời giữa nỗi sợ và một sự rung động trái ngang mà cô không dám thừa nhận.
"Ăn một chút đi, Hạ Hạ. Đừng hành hạ cơ thể mình vì sự giận dỗi vô ích." Thẩm Quân phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng trầm ổn, nhưng đầy uy quyền.
Diệp Hạ ngước mắt lên, giọng cô run rẩy: "Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Em đã luôn coi anh là người thân duy nhất..."
"Người thân?" Thẩm Quân đặt ly rượu xuống, tiếng đế ly chạm vào mặt bàn đá vang lên khô khốc. Anh đứng dậy, chậm rãi bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Diệp Hạ. "Em thực sự nghĩ rằng một người đàn ông có thể chăm sóc, bảo bọc và nuông chiều một cô gái không cùng huyết thống suốt mười năm chỉ vì 'tình thân' sao?"
Anh dừng lại ngay sát sau lưng cô, cúi thấp người xuống. Hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ anh bao trùm lấy cô, khiến Diệp Hạ vô thức rùng mình. Đôi bàn tay to lớn của anh đặt lên hai bên vai cô, rồi trượt dần xuống, mơn trớn dọc theo cánh tay trần đang nổi da gà vì lạnh và cả vì sợ.
"Anh đã đợi em lớn lên, Hạ Hạ. Từng ngày một." Anh thì thầm sát vành tai cô, hơi thở nồng nàn mùi rượu vang đỏ khiến đầu óc cô choáng váng. "Anh đã kiềm chế để không chạm vào em khi em nhìn anh bằng đôi mắt ngây thơ đó. Nhưng đêm qua, khi em nhìn gã trai kia... anh nhận ra sự kiên nhẫn của mình đã cạn kiệt."
Thẩm Quân xoay ghế của cô lại, buộc cô phải đối mặt với anh. Trong ánh nến chập chờn, ánh mắt rực lửa của anh nhìn xoáy vào tâm hồn cô, lột trần mọi sự phản kháng yếu ớt. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô, một tư thế trông có vẻ như cầu khẩn nhưng thực chất lại là sự chiếm hữu tuyệt đối. Anh nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô, áp lên lồng ngực mình, nơi trái tim anh đang đập những nhịp mạnh mẽ và điên cuồng.
"Em có cảm thấy không? Nó đập vì em. Sự chiếm hữu này, sự điên rồ này... tất cả đều là do em."
Diệp Hạ muốn rụt tay lại nhưng anh siết chặt. Cô bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. "Nhưng chúng ta không thể... anh là anh trai của em..."
"Anh chưa bao giờ là anh trai của em!" Thẩm Quân gắt nhẹ, anh đứng phắt dậy, nhấc bổng cô từ trên ghế lên và đặt cô lên mặt bàn ăn. Anh tiến vào giữa hai chân cô, ép sát cơ thể mình vào cô, tạo nên một sự va chạm da thịt mãnh liệt.
Sự dung túng thầm kín bấy lâu nay chính thức vỡ òa thành bản năng nguyên thủy. Thẩm Quân vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thiếu nữ thanh khiết quyện lẫn mùi hoa nhài dịu nhẹ. Nhịp thở đan xen của họ trở nên dồn dập, đứt quãng trong không gian tĩnh lặng. Anh không còn dịu dàng nữa, nụ hôn của anh rơi xuống xương quai xanh của cô, để lại những dấu vết đỏ hồng như một lời tuyên bố chủ quyền.
Diệp Hạ cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, vừa sợ hãi bị nhấn chìm, vừa bị cuốn theo sức hút không thể cưỡng lại của đại dương. Đôi tay cô vô thức luồn vào mái tóc ngắn của anh, một hành động vừa như đẩy ra, vừa như giữ lại. Cô căm ghét sự kiểm soát của anh, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách thành thật với những đụng chạm của người đàn ông này.
"Hạ Hạ... nói anh nghe..." Thẩm Quân ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đục ngầu vì dục vọng và tình yêu lệch lạc. "Em cũng muốn anh, đúng không?"
Diệp Hạ không trả lời, cô chỉ nức nở, nhưng sự im lặng ấy lại là câu trả lời rõ ràng nhất. Trong căn biệt thự biệt lập giữa rừng sâu, ranh giới cuối cùng của đạo đức và tình thân đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một đêm của những sự thật trần trụi và đau đớn.