MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Bằng LụaChương 7

Lồng Giam Bằng Lụa

Chương 7

777 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng ban mai nhợt nhạt xuyên qua lớp kính cường lực, rọi vào căn phòng khách vẫn còn vương lại hơi thở ám muội của đêm qua. Diệp Hạ tỉnh dậy trên chiếc sô pha rộng lớn, tấm chăn lông vũ đắt tiền bao phủ lấy cơ thể rã rời của cô. Thẩm Quân không có ở đó. Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm tầng trên cho thấy anh đang tẩy rửa đi những dư âm của cơn mộng mị.

Diệp Hạ ngồi dậy, cảm giác ê ẩm lan tỏa khắp sống lưng. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, vẫn còn như cảm nhận được hơi nóng từ làn da của anh. Một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên: Nếu cô không đi bây giờ, cô sẽ thực sự tan biến trong sự chiếm hữu điên cuồng này, sẽ trở thành một con búp bê xinh đẹp trong chiếc lồng gỗ của anh mãi mãi.

Lợi dụng lúc Thẩm Quân không chú ý, Diệp Hạ vơ lấy chiếc áo khoác dày, chân trần chạy nhanh ra phía cửa sau. Thật may mắn, có lẽ vì quá tự tin vào sự biệt lập của khu rừng, anh đã không khóa chốt trong. Cô lao ra ngoài, cái lạnh buốt của sương sớm vùng cao nguyên chạm vào da thịt khiến cô tỉnh người.

Cô chạy, không dám ngoái đầu lại. Đôi chân trần giẫm lên những thảm lá mục và cành khô nhọn hoắt, đau đớn nhưng không thấm tháp gì so với sự hoảng loạn trong lòng. Màn sương dày đặc phủ kín những lối mòn, khiến mọi hướng đi trở nên mịt mùng. Cánh rừng thông như một mê cung xanh thẫm, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ sinh linh nhỏ bé nào đi lạc.

"Hạ Hạ!"

Tiếng gầm thét của Thẩm Quân vang dội từ phía sau, xuyên qua màn sương như tiếng gầm của một con mãnh thú bị cướp mất con mồi. Diệp Hạ giật mình, bước chân loạng choạng, cô trượt ngã xuống một sườn dốc nhỏ. Cả cơ thể lăn dài trên lớp đất đá ẩm ướt trước khi va mạnh vào một gốc cây già.

Đau đớn ập đến, mắt cô nhòe đi. Diệp Hạ cố gắng đứng dậy nhưng mắt cá chân đã sưng tấy, đau đến mức không thể nhúc nhích. Trong không gian im lặng đến đáng sợ của rừng sâu, tiếng bước chân nặng nề và nhịp thở dồn dập của một người đang tiến lại gần khiến tim cô thắt chặt.

"Em tưởng mình có thể chạy đi đâu?"

Bóng đen của Thẩm Quân hiện ra giữa màn sương. Anh đứng đó, hơi thở phả ra làn khói trắng, gương mặt lạnh lùng đến cực điểm nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu vì giận dữ và lo lắng tột độ. Anh tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh cô. Khi nhìn thấy bàn chân rướm máu và những vết trầy xước trên cơ thể cô, sự hung bạo trong anh bỗng chốc vỡ ra thành một nỗi đau xót nghẹn ngào.

"Anh đã nói rồi... em không bao giờ thoát khỏi anh được."

Anh không mắng nhiếc, mà lẳng lặng cởi chiếc áo khoác của mình bọc lấy cô, rồi nhấc bổng cô lên bằng một vòng tay sắt đá. Sự dung túng thầm kín bấy lâu nay giờ đây pha trộn với một sự trừng phạt mang tính chiếm hữu. Anh ép sát đầu cô vào ngực mình, để cô nghe thấy tiếng tim đập hỗn loạn của anh.

"Anh Quân... bỏ em ra... em ghét anh!" Diệp Hạ nức nở, đấm yếu ớt vào ngực anh.

Thẩm Quân siết chặt vòng tay hơn, nụ hôn của anh rơi xuống mái tóc bết dính sương đêm của cô, nồng đậm sự cuồng nhiệt và đau đớn. "Ghét cũng được, hận cũng được. Nhưng em phải ở nơi anh có thể nhìn thấy, nơi anh có thể chạm vào. Hạ Hạ, em là mạng sống của anh, mà anh thì không bao giờ để mạng sống của mình vuột mất."

Anh bế cô quay trở lại căn biệt thự. Mỗi bước chân anh đi đều vững chãi như một lời thề nguyền. Diệp Hạ mệt lả, cô vùi mặt vào hõm cổ anh, hít lấy cái hơi ấm quen thuộc mà cô vừa khao khát vừa kinh sợ. Cô nhận ra, giữa rừng sâu mịt mù này, người đàn ông đang giam cầm cô cũng chính là người duy nhất không bao giờ bỏ mặc cô.

Sự bảo bọc mang tính chiếm hữu này như một liều thuốc độc bọc đường, mà cô, dù muốn hay không, đã lỡ nuốt vào tận xương tủy.