MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Bằng LụaChương 8

Lồng Giam Bằng Lụa

Chương 8

927 từ · ~5 phút đọc

Tiếng gió rít qua khe cửa biệt thự như tiếng gào thét của đại ngàn bị nhốt bên ngoài. Bên trong, không khí lại đặc quánh một sự im lặng đầy áp lực. Thẩm Quân bế Diệp Hạ đặt xuống giường, động tác của anh tuy dứt khoát nhưng lại mang một sự nâng niu kỳ lạ, giống như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá vừa suýt chút nữa bị vỡ tan.

Anh không nói một lời, lặng lẽ đi lấy hộp cứu thương và một thau nước ấm. Diệp Hạ co người lại ở góc giường, đôi chân trần rướm máu và lấm lem bùn đất run lên bần bật. Cơn đau từ mắt cá chân truyền đến từng cơn nhói buốt, nhưng nỗi sợ hãi về sự im lặng của Thẩm Quân còn đáng sợ hơn thế.

"Đưa chân đây."

Giọng anh trầm thấp, không còn là sự giận dữ bùng nổ như giữa rừng sương, mà là một sự lạnh lẽo thấm sâu vào xương tủy. Diệp Hạ không nhúc nhích, cô nhìn anh bằng ánh mắt đề phòng. Ngay lập tức, Thẩm Quân tiến tới, bàn tay to lớn siết nhẹ lấy cổ chân cô, kéo về phía mình.

"Đừng để anh phải nhắc lại lần thứ hai, Hạ Hạ. Sự kiên nhẫn của anh đã bị em dùng hết trong rừng rồi."

Anh bắt đầu dùng khăn ấm lau đi lớp bùn đất trên da thịt cô. Từng cử động đều vô cùng tỉ mỉ. Khi miếng bông thấm cồn chạm vào vết xước, Diệp Hạ khẽ rít lên một tiếng vì rát, đôi vai gầy run lên. Thẩm Quân khựng lại, anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt rực lửa thường ngày giờ đây đan xen một nỗi xót xa không thể che giấu. Anh không thổi vào vết thương như những người anh trai bình thường, mà bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn chân đầy vết trầy xước của cô.

Hành động ấy khiến Diệp Hạ sững sờ. Một sự dung túng thầm kín trào dâng trong không gian. Anh bắt đầu bôi thuốc, những ngón tay thô ráp của người đàn ông nắm giữ quyền lực lại di chuyển một cách mềm mại trên làn da mỏng manh của cô, tạo nên một sự tương phản đầy kích thích.

"Anh Quân... tại sao anh lại làm đến mức này?" Diệp Hạ thì thầm, nước mắt lại rơi. "Anh có thể có bất kỳ người phụ nữ nào ngoài kia, sao nhất định phải là em?"

Thẩm Quân dừng tay, anh ngước lên, bàn tay vẫn còn vương mùi thuốc sát trùng vươn lên mơn trớn gò má cô. "Ngoài kia có hàng vạn người, nhưng không ai có mùi hương của em, không ai có hơi ấm của em, và không ai... thuộc về quá khứ của anh như em."

Anh dồn cô vào thành giường, đôi bàn tay chống hai bên, tạo thành một chiếc lồng giam bằng xương thịt. Nhịp thở đan xen giữa hai người bắt đầu trở nên nặng nề. Sự chiếm hữu lúc này không còn là sự giam cầm thể xác, mà là sự xâm chiếm vào tận sâu trong tâm trí.

"Em có nhớ lúc em mười hai tuổi không? Em đã khóc vì bị bạn bè bắt nạt, và em đã nói gì?" Anh ghé sát tai cô, giọng nói khản đặc đầy ám muội. "Em nói, em chỉ cần anh thôi. Em nói, sau này lớn lên sẽ chỉ gả cho anh. Hạ Hạ, anh không phải là người tốt, anh là một kẻ ghi thù. Lời nói đó, anh đã khắc sâu vào xương tủy để chờ đến ngày hôm nay."

Diệp Hạ sững người. Những ký ức tuổi thơ vụn vỡ hiện về. Trong những giấc mơ kỳ lạ gần đây, cô thấy mình luôn bám lấy vạt áo anh, luôn ngủ trong vòng tay anh mỗi khi có sấm sét. Hóa ra, hạt giống của sự lệch lạc này đã được gieo từ rất lâu, bởi chính sự phụ thuộc của cô và sự nuông chiều cực đoan của anh.

Thẩm Quân cúi xuống, nụ hôn của anh lần này không còn mãnh liệt như bão tố, mà chậm rãi, nhấm nháp từng chút một như đang thưởng thức một món ăn ngon. Anh mơn trớn đôi môi sưng đỏ của cô, rồi trượt dần xuống cổ, để lại những dấu ấn đậm màu hơn cả trước đó.

"Đừng cố trốn chạy nữa. Em càng chạy, anh sẽ càng siết chặt. Vết thương này là minh chứng cho việc em không thể rời xa anh mà không bị tổn thương."

Diệp Hạ nhắm mắt lại, một cảm giác bất lực bao trùm. Cô nhận ra mình không chỉ bị giam trong căn biệt thự này, mà còn bị giam trong một mạng lưới tình cảm đan xen giữa ơn nghĩa, tình thân và một thứ dục vọng đen tối nhưng mãnh liệt. Dưới sự chăm sóc vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn của Thẩm Quân, ý chí phản kháng của cô dường như đang dần tan chảy dưới cái hơi ấm quen thuộc mà cô đã lỡ coi là cả thế giới.

Đêm đó, Thẩm Quân không rời đi. Anh nằm bên cạnh cô, vòng tay siết chặt lấy eo cô như sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút, cô sẽ lại biến mất vào màn sương ngoài kia. Trong bóng tối, hai nhịp tim đập khác nhau nhưng lại cùng chung một nỗi ám ảnh về sự thuộc về duy nhất.