MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Bằng LụaChương 9

Lồng Giam Bằng Lụa

Chương 9

960 từ · ~5 phút đọc

Căn biệt thự gỗ giữa rừng sâu vốn là một ốc đảo cô lập, nhưng sự tĩnh lặng ấy bị xé toạc bởi tiếng trực thăng gầm rú từ phía thung lũng. Thẩm Quân đang đứng bên cửa sổ, bàn tay anh siết chặt ly cà phê đen đặc, đôi mày nhíu lại đầy sát khí. Anh không đợi khách đến nhà, đúng hơn, anh không cho phép bất kỳ ai bước vào thế giới riêng tư mà anh đã dày công xây dựng cho mình và Diệp Hạ.

Bước chân vội vã của một người đàn ông lạ mặt vang lên ngoài hành lang gỗ. Đó là Phong – người bạn duy nhất từ thời du học, cũng là cộng sự hiếm hoi có thể chịu đựng được tính cách cực đoan của Thẩm Quân.

"Quân! Cậu điên rồi sao? Cả tập đoàn đang loạn lên vì cậu biến mất, và cậu lại ở đây để chơi trò 'nhốt chim sơn ca' à?" Phong bước vào phòng khách, giọng nói mang theo sự tức giận lẫn lo lắng.

Diệp Hạ đang ngồi ở góc sô pha, chân vẫn còn băng bó, cô giật mình ngước nhìn vị khách lạ. Sự xuất hiện của một con người từ thế giới bên ngoài giống như một tia sáng yếu ớt rọi vào căn phòng tối tăm. Cô vô thức đứng dậy, đôi mắt ánh lên niềm hy vọng mong manh.

Nhưng ngay lập tức, một bóng đen cao lớn chắn ngang tầm mắt cô. Thẩm Quân bước tới, không nói một lời, anh kéo Diệp Hạ vào sau lưng mình, một cử chỉ chiếm hữu bản năng đến mức cực đoan.

"Ai cho phép cậu đến đây?" Giọng Quân trầm xuống, lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.

Phong không lùi bước, ánh mắt anh ta tò mò nhìn qua vai Quân để quan sát Diệp Hạ. "Cô ấy là Diệp Hạ sao? Quân, cô ấy là em gái cậu. Cậu giam giữ cô ấy thế này là phạm pháp..."

"Cô ấy không phải em gái tôi!" Quân gầm lên, bàn tay anh siết lấy cổ tay Diệp Hạ mạnh đến mức khiến cô khẽ thốt lên vì đau. "Cút khỏi đây ngay lập tức trước khi tôi mất kiềm chế."

Phong nhìn thấy dấu vết đỏ hồng mờ nhạt nơi cổ Diệp Hạ, anh ta sững sờ, rồi phẫn nộ: "Cậu thực sự đã ra tay với cô ấy? Cậu là ác quỷ à, Quân?"

Câu nói của Phong như mồi lửa ném vào kho xăng. Thẩm Quân buông tay Diệp Hạ ra, anh lao tới túm lấy cổ áo Phong, đẩy mạnh anh ta vào vách tường gỗ. Ánh mắt rực lửa của Quân lúc này không còn chút lý trí nào, nó chỉ còn lại sự điên cuồng của một con thú đang bảo vệ lãnh thổ.

"Đừng nhìn cô ấy bằng ánh mắt đó! Đừng dùng cái miệng bẩn thỉu của cậu để nhắc đến tên cô ấy!" Quân nghiến răng, từng chữ thốt ra mang theo hơi thở nóng rực đầy nguy hiểm.

Diệp Hạ đứng chôn chân tại chỗ. Cô sợ hãi trước sự bạo liệt của Quân, nhưng đồng thời, một cảm giác tội lỗi kỳ lạ dâng lên. Cô thấy mình như căn nguyên của mọi sự đổ vỡ. Cô chạy tới, ôm lấy cánh tay đang siết chặt của Quân, nức nở: "Anh Quân... dừng lại đi... xin anh... cậu ấy chỉ lo cho anh thôi!"

Sự chạm vào của Diệp Hạ giống như một liều thuốc an thần cực mạnh. Cơn thịnh nộ của Quân khựng lại. Anh quay sang nhìn cô, thấy gương mặt đẫm lệ và sự run rẩy của cô, trái tim anh thắt lại. Anh buông Phong ra, nhưng ngay lập tức quay lại nhấc bổng Diệp Hạ lên, mặc cho cô vùng vẫy.

"Về phòng!" Anh ra lệnh, giọng nói khản đặc vì ghen tuông và dục vọng chiếm hữu.

Anh bế cô lên lầu, đá văng cửa phòng ngủ rồi khóa chặt lại. Anh ném cô xuống đệm giường mềm mại, nhưng cơ thể anh cũng lập tức đè sụp xuống, giam cầm cô dưới sức nặng của mình. Nhịp thở đan xen giữa hai người trở nên hỗn loạn trong không gian nhỏ hẹp.

"Em vừa mới định cầu cứu cậu ta sao?" Quân ghé sát tai cô, giọng nói vừa giận dữ vừa mang một sự tổn thương sâu sắc. "Em muốn rời xa anh đến mức sẵn sàng đi theo bất kỳ ai à?"

"Không phải... em chỉ không muốn anh gây sự..." Diệp Hạ lắp bắp.

Thẩm Quân không nghe lời giải thích. Anh cúi xuống, nụ hôn nồng nặc mùi cà phê và sự ghen tuông nổ ra trên môi cô. Nó không còn là sự vuốt ve, mà là một sự trừng phạt trần trụi. Anh cắn nhẹ vào môi cô, một sự đánh dấu quyền sở hữu trước mặt "kẻ thù".

Sự dung túng thầm kín bấy lâu nay đã biến thành một cơn cuồng phong. Quân vùi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở dồn dập: "Hạ Hạ, đừng để anh thấy em nhìn người đàn ông khác. Đừng để anh phải dùng đến biện pháp cực đoan hơn để em chỉ có thể nhìn thấy một mình anh."

Dưới sự áp chế của anh, Diệp Hạ cảm thấy sự phản kháng của mình đang yếu dần. Một phần trong cô căm ghét sự độc tài này, nhưng một phần khác lại run rẩy trước sự cuồng nhiệt điên rồ mà anh dành cho cô. Trong căn phòng tối, tiếng trực thăng của Phong dần xa mờ, để lại Diệp Hạ hoàn toàn đơn độc trong chiếc lồng giam của Thẩm Quân, nơi mà ngay cả dưỡng khí cũng mang hương vị của sự chiếm hữu.