Sau sự xuất hiện đột ngột của Phong, Thẩm Quân như biến thành một người khác. Sự dịu dàng giả tạo trước kia được thay thế bằng một vẻ lạnh lùng, cứng nhắc và đầy áp chế. Anh đã ra lệnh cho cấp dưới cắt toàn bộ hệ thống internet và sóng điện thoại tại khu biệt thự. Giờ đây, nơi này thực sự là một hòn đảo hoang giữa đại ngàn, nơi thời gian dường như ngưng đọng và mọi quy tắc đều do Thẩm Quân đặt ra.
Sáng hôm nay, anh không mặc âu phục. Anh khoác lên mình bộ đồ lụa đen mềm mại, ngồi trên chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ, quan sát Diệp Hạ đang vẽ ở góc phòng. Anh đã mang đến cho cô những dụng cụ vẽ tốt nhất, nhưng cô không được phép vẽ gì ngoài những thứ có trong căn phòng này, hoặc... chính anh.
“Lại đây, Hạ Hạ.”
Giọng anh trầm thấp, nhẹ tênh nhưng lại mang theo một sức nặng khiến Diệp Hạ rùng mình. Cô đặt cọ xuống, đôi chân vẫn còn hơi khập khiễng bước về phía anh. Khi cô đứng trước mặt anh, Thẩm Quân dang tay, kéo cô ngồi lên đùi mình. Sự chiếm hữu này đã trở thành một thói quen đáng sợ, một sự tự nhiên khiến Diệp Hạ dần quên mất cách phản kháng.
“Em có biết hôm nay chúng ta sẽ làm gì không?” Anh dùng những ngón tay dài lướt trên làn da cổ mỏng manh của cô, dừng lại ở nơi nhịp tim đang đập dồn dập. “Chúng ta sẽ chơi một trò chơi. Nếu em làm tốt, anh sẽ cho em một phần thưởng.”
Diệp Hạ run rẩy: “Thưởng gì ạ?”
“Một cuộc điện thoại về cho trường học, để em biết rằng đồ án của mình vẫn ổn.”
Đôi mắt Diệp Hạ sáng lên một tia hy vọng mong manh. Đó là thứ duy nhất cô khao khát lúc này – một sợi dây liên kết nhỏ nhoi với ước mơ của mình. Nhưng cô biết, phần thưởng của Thẩm Quân chưa bao giờ là miễn phí.
“Trò chơi rất đơn giản.” Thẩm Quân thì thầm, nụ hôn của anh rơi xuống bờ vai trần của cô, nóng rực và đầy tính đánh dấu. “Từ giờ cho đến tối, em không được phép rời xa anh quá một bước chân. Anh đi đâu, em đi đó. Anh muốn gì, em phải thực hiện theo ý đó mà không được nói từ 'không'.”
Đó là một sự dung túng thầm kín đầy tàn nhẫn. Anh muốn bẻ gãy hoàn toàn ý chí của cô, muốn cô tự nguyện dâng hiến sự phục tùng của mình.
Cả ngày hôm đó, Diệp Hạ như một cái bóng nhỏ bé bám theo anh. Khi anh đọc sách, cô phải ngồi dưới chân anh, tựa đầu vào gối anh. Khi anh làm việc bên máy tính (không có mạng), cô phải đứng bên cạnh, thỉnh thoảng rót trà và cảm nhận ánh mắt anh thỉnh thoảng lướt qua cơ thể mình như một sự thưởng thức.
Sự gợi cảm của trò chơi này nằm ở chỗ, Thẩm Quân không hề dùng vũ lực. Anh chỉ dùng sự hiện diện đầy áp lực và những đụng chạm "vô tình" nhưng đầy ám muội để hành hạ tinh thần cô. Khi anh đi ngang qua cô, bàn tay anh khẽ lướt qua eo, hoặc khi cô rót trà, anh sẽ giữ lấy tay cô lâu hơn mức cần thiết, để nhịp thở đan xen giữa hai người trở nên hỗn loạn.
Đến tối, khi ánh đèn vàng ấm áp bao phủ căn phòng, Thẩm Quân kéo cô vào lòng, bàn tay anh bắt đầu luồn vào dưới lớp váy lụa mỏng manh.
“Em đã làm rất tốt, Hạ Hạ.” Anh thì thầm, giọng nói khản đặc vì dục vọng đã kìm nén suốt cả ngày. “Bây giờ, là lúc anh thu thập 'tiền đặt cược' cho trò chơi này.”
Anh đẩy cô nằm xuống tấm thảm lông mềm mại giữa phòng khách. Dưới ánh lửa bập bùng từ lò sưởi, ánh mắt rực lửa của anh bao trùm lấy cô. Diệp Hạ cảm thấy mình như một con mồi đã hoàn toàn kiệt sức, không còn muốn chạy trốn, mà chỉ muốn chìm đắm vào cái hơi ấm quen thuộc nhưng độc hại này.
Anh cúi xuống, nụ hôn của anh lần này nồng đậm sự khao khát chiếm đoạt. Không có sự phản kháng, không có tiếng khóc, chỉ có tiếng nhịp tim đập loạn xạ và tiếng lụa ma sát vào nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Hạ nhận ra mình đã thua cuộc. Cô không còn là người em gái nuôi bướng bỉnh, cô đã trở thành một phần trong trò chơi phục tùng của anh, một sự phục tùng đầy mê hoặc và đớn đau.
“Nói đi, Hạ Hạ… em thuộc về ai?”
“Em… em thuộc về anh Quân…” cô nức nở, tiếng nói nhỏ bé tan biến trong nụ hôn sâu thẳm của anh.
Thẩm Quân mỉm cười thỏa mãn. Chiếc lồng giam giờ đây không chỉ nằm ở những bức tường gỗ, mà đã đóng đinh vào chính tâm hồn cô.