1,067 từ
Thành phố N.
Đêm nay mưa tầm tã. Những ánh đèn neon từ các tòa nhà cao tầng hắt xuống mặt đường sũng nước, tạo nên một khung cảnh vừa hoa lệ vừa lạnh lẽo. Đối với những người giàu có, đây là thiên đường. Nhưng đối với Tô Mạt, thành phố này giống như một cái bẫy khổng lồ đang dần khép lại.
Trong một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong hẻm vắng, Tô Mạt đang ngồi ở góc khuất nhất. Ngón tay cô lướt nhanh như bay trên bàn phím máy tính. Cô không phải là một cô gái bình thường. Cô là một "kẻ đánh cắp bí mật" có tiếng trong giới ngầm. Chỉ cần có tiền, không có hệ thống nào cô không bẻ khóa được.
"Xong rồi." – Tô Mạt khẽ thở phào.
Trên màn hình, một dòng mã màu xanh hiện lên báo hiệu việc tải dữ liệu đã hoàn tất. Cô vừa lấy được danh sách giao dịch vũ khí của một tổ chức giấu tên. Theo thỏa thuận, cô sẽ giao nó cho khách hàng và nhận về một số tiền đủ để cô biến mất khỏi thành phố này mãi mãi.
Nhưng ngay khi cô định tắt máy, một cảm giác lạnh sống lưng ập đến.
Quán cà phê vốn dĩ yên tĩnh đột nhiên trở nên lặng ngắt. Tiếng nhạc không lời tắt lịm. Tiếng mưa bên ngoài dường như cũng xa xăm dần. Tô Mạt ngẩng đầu lên, trực giác của một kẻ luôn sống trong vòng nguy hiểm mách bảo cô rằng: Có chuyện không ổn.
Cửa quán bật mở. Một nhóm người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ cao lớn và đầy sát khí bước vào. Họ không nói một lời, nhanh chóng đứng tản ra bao vây lấy bàn của cô.
Tô Mạt bình tĩnh đóng máy tính, nhét vào ba lô. Cô nhìn gã đứng gần nhất, môi khẽ nhếch: "Các anh tìm nhầm người rồi."
"Tô Mạt tiểu thư, ông chủ của chúng tôi muốn mời cô đi uống trà." – Gã đàn ông dẫn đầu lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như máy móc.
"Nếu tôi nói không thì sao?"
Chưa đợi câu trả lời, Tô Mạt bất ngờ hất ly cà phê nóng vào mặt gã đứng trước mặt, rồi nhanh như một con sóc, cô nhảy qua quầy bar, chạy thoát thân bằng cửa sau. Cô biết rõ địa hình hẻm nhỏ của thành phố N như lòng bàn tay. Chỉ cần chạy vào khu chợ đêm phía trước, cô sẽ thoát.
Nhưng cô đã lầm.
Vừa chạy ra khỏi con hẻm, Tô Mạt khựng lại. Tim cô như rơi rụng mất một nhịp.
Trước mặt cô là một đoàn xe Rolls-Royce đen bóng đứng đợi sẵn. Hàng chục vệ sĩ đứng che ô đen, tạo thành một lối đi dài hướng thẳng về phía chiếc xe ở trung tâm. Áp lực tỏa ra từ đây khiến không khí như đông cứng lại.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Tô Mạt nhìn thấy một khuôn mặt hoàn hảo đến mức đáng sợ. Người đàn ông ngồi trong xe có sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, có thể hút hồn bất cứ ai nhìn vào. Nhưng điều khiến cô sợ hãi chính là khí thế vương giả, ngạo nghễ của hắn.
Lăng Dạ – người đàn ông quyền lực nhất thành phố N, kẻ mà ngay cả cảnh sát cũng không dám nhắc tên.
Hắn khẽ tựa lưng vào ghế da, đôi mắt sắc lẹm khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé đang đứng run rẩy dưới mưa của cô. Hắn không nổi giận, trái lại còn mỉm cười – một nụ cười tàn nhẫn của kẻ đã nắm chắc con mồi trong tay.
"Chạy tiếp đi." – Giọng hắn trầm thấp, vang lên giữa màn mưa. "Tôi rất thích xem con mồi của mình vùng vẫy trước khi bị bẻ gãy cánh."
Tô Mạt nắm chặt quai ba lô, nước mưa chảy ròng ròng trên mặt cô. "Tôi không lấy đồ của anh. Tại sao lại đuổi theo tôi?"
Lăng Dạ hơi nghiêng đầu, ánh mắt quét qua người cô một lượt như đang định giá một món hàng đắt đỏ. "Em không lấy đồ của tôi, nhưng em đã chạm vào thứ mà tôi sở hữu. Ở thành phố này, cái gì Lăng Dạ tôi đã để mắt đến, thì dù là một sợi tóc cũng phải thuộc về tôi."
Hắn đưa tay ra, ra hiệu cho cô tiến lại gần. "Lại đây, hoặc là tôi sẽ cho người san phẳng khu phố này để tìm em."
Tô Mạt biết hắn không nói đùa. Người đàn ông này là một con quỷ đội lốt thiên thần. Cô cắn môi, từng bước chân nặng nề tiến về phía chiếc xe. Mỗi bước đi, cô cảm thấy tự do của mình đang dần biến mất.
Khi cô đứng trước mặt hắn, Lăng Dạ bất ngờ vươn tay, nắm lấy cổ tay cô kéo mạnh. Tô Mạt mất đà, ngã nhào vào trong xe, trực tiếp rơi vào lồng ngực vững chãi và nồng mùi gỗ đàn hương của hắn.
Cửa xe đóng sầm lại. Thế giới bên ngoài hoàn toàn bị ngăn cách.
Trong không gian hẹp và sang trọng của chiếc xe, hơi thở của Lăng Dạ bao trùm lấy cô. Hắn bóp cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được hình bóng hoảng loạn của mình trong đồng tử của hắn.
"Tô Mạt, chào mừng em đến với địa ngục của tôi."
Hắn cúi xuống, cánh môi mỏng lướt nhẹ qua vành tai đang đỏ lên vì lạnh của cô, thì thầm: "Từ nay về sau, em chỉ được phép nhìn tôi, nghe lời tôi và... thuộc về tôi. Hiểu chưa?"
Tô Mạt run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì sự chiếm hữu điên cuồng trong ánh mắt của người đàn ông này. Cô nhận ra, cuộc đời của mình từ giây phút này đã chính thức bước vào một chương mới – tăm tối, đau đớn nhưng cũng đầy mê hoặc.
Chiếc xe lăn bánh, xé toạc màn mưa lao đi. Đêm nay, thành phố N chứng kiến một thiên tài mật mã biến mất, và một "con chim nhỏ" bắt đầu bị giam cầm trong lồng vàng dát kim cương của đế vương.