1,150 từ
Chiếc xe Rolls-Royce lướt đi êm ru trên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi biệt lập nhất thành phố N. Bên trong xe, không khí đông đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở. Tô Mạt bị Lăng Dạ ôm chặt trong lòng, một cánh tay sắt đá của hắn vòng qua eo cô, khiến cô không cách nào nhúc nhích.
Tô Mạt cố gắng đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn ra, giọng run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi: – Anh định đưa tôi đi đâu? Thả tôi xuống, tôi sẽ trả lại toàn bộ dữ liệu cho anh!
Lăng Dạ không nhìn cô, hắn thong thả nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt vẫn đóng đinh vào màn mưa ngoài cửa sổ. Hắn đột ngột buông ly rượu, bàn tay to lớn chuyển sang bóp nhẹ lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với mình.
– Dữ liệu? – Hắn cười khẩy, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm. – Thứ đó tôi có thể lấy lại trong vòng một phút. Cái tôi muốn... là kẻ đã dám cả gan đột nhập vào lãnh địa của tôi.
– Tôi chỉ làm thuê vì tiền thôi! – Cô cãi lại.
– Vậy sao? Vậy thì tôi sẽ trả cho em một cái giá mà cả đời này em cũng không dám mơ tới. Cái giá đó chính là... sự tự do của em.
Chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng sắt khổng lồ. Phía sau đó là một tòa biệt thự nguy nga như lâu đài cổ, nhưng đối với Tô Mạt, nó chẳng khác nào một ngôi mộ sang trọng. Lăng Dạ không đợi vệ sĩ mở cửa, hắn trực tiếp bế bổng cô lên, mặc kệ cô vùng vẫy, đá chân loạn xạ.
Hắn sải bước dài qua đại sảnh lộng lẫy, đi thẳng lên tầng cao nhất. Thuộc hạ xung quanh đều cúi đầu sát đất, không một ai dám ngẩng lên nhìn "con mồi" mà chủ nhân của họ vừa săn được.
Rầm!
Cánh cửa phòng ngủ chính bị đá văng rồi đóng sầm lại. Lăng Dạ thô bạo ném Tô Mạt xuống chiếc giường cỡ lớn giữa phòng. Đệm lò xo mềm mại lún xuống, Tô Mạt vừa định ngồi dậy chạy ra cửa thì bóng đen của hắn đã phủ ập lên người cô.
Hắn chống hai tay hai bên người cô, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp. Lăng Dạ bắt đầu tháo cà vạt, động tác chậm rãi nhưng mang đầy tính đe dọa.
– Nhìn cho kỹ căn phòng này đi. – Hắn thì thầm, hơi thở nồng mùi rượu phả lên mặt cô. – Từ nay về sau, đây là thế giới duy nhất của em. Không có sự cho phép của tôi, ngay cả một con ruồi cũng không được bay ra khỏi đây.
Tô Mạt nhìn quanh, căn phòng rộng hàng trăm mét vuông, trang trí bằng hai tông màu đen trắng lạnh lẽo. Cửa sổ đều là kính cường lực dày, bên ngoài có lưới điện bảo vệ. Đây không phải phòng ngủ, đây rõ ràng là một nhà tù được ngụy trang bằng sự xa hoa.
– Anh không thể làm thế này! Anh đang vi phạm pháp luật! – Cô hét lên, nước mắt vì uất ức bắt đầu trào ra.
Lăng Dạ nghe thấy hai chữ "pháp luật" thì dường như nghe thấy một chuyện cười thú vị nhất thế gian. Hắn cúi xuống, môi gần như chạm vào môi cô, ánh mắt hiện lên sự chiếm hữu bệnh hoạn:
– Ở thành phố N này, Lăng Dạ tôi chính là luật. Em nên học cách ngoan ngoãn thì hơn. Tôi không thích những con mèo hay cào cấu, nhưng nếu em thích... tôi cũng không ngại bẻ gãy từng cái móng của em.
Hắn vươn tay, chạm vào dây kéo áo khoác sũng nước của cô. Tô Mạt hốt hoảng túm chặt lấy tay hắn: – Anh định làm gì?
– Người em bẩn rồi. – Hắn lạnh lùng nói. – Đi tắm. Hay là muốn tôi tắm cho em?
Tô Mạt rùng mình trước ý nghĩ đó. Cô biết mình không có lựa chọn nào khác. Cô loạng choạng đứng dậy, ôm lấy bộ đồ lót bằng lụa đắt tiền mà hắn ném cho, rồi chạy nhanh vào phòng tắm như chạy trốn một con quỷ.
Bên ngoài, Lăng Dạ đứng bên cửa sổ, nhìn bóng mình phản chiếu trên kính. Hắn chạm nhẹ vào làn môi vẫn còn vương lại chút hương thơm từ người cô. Một cảm giác khao khát kì lạ bùng lên trong lòng hắn. Hắn đã có tất cả mọi thứ: tiền bạc, quyền lực, mạng người... nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy hưng phấn như khi nhìn thấy sự tuyệt vọng và quật cường trong đôi mắt của Tô Mạt.
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy át đi tiếng khóc nức nở của Tô Mạt. Cô nhìn mình trong gương, đôi vai gầy run rẩy. Cô là một thiên tài mật mã, cô có thể giải được những thuật toán khó nhất, nhưng lúc này, cô không thể tìm thấy lối thoát cho cuộc đời mình.
Mười lăm phút sau, cô bước ra với chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, che chắn một cách vụng về. Lăng Dạ lúc này đã tắm xong ở phòng khác, hắn mặc một chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, ngồi trên ghế sofa da, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại đặt hoàn toàn trên người cô.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, làn da trắng sứ của cô như phát sáng. Chiếc váy ngủ màu đen càng làm nổi bật vẻ mong manh, yếu ớt của cô gái nhỏ. Lăng Dạ cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Hắn đứng dậy, từng bước tiến lại gần. Tô Mạt lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.
– Đừng... đừng qua đây... – Cô lắp bắp.
Lăng Dạ không dừng lại. Hắn đưa tay vuốt ve lọn tóc còn ướt của cô, rồi bất ngờ ép sát người vào cô. Hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết sau khi tắm.
– Ngon lắm. – Hắn trầm giọng khen ngợi, bàn tay bắt đầu trượt xuống eo cô, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình. – Tô Mạt, em nên biết điều một chút. Chỉ cần em làm tôi vui, em sẽ có tất cả. Còn nếu không...
Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng cái cách hắn cắn nhẹ vào vành tai cô khiến cô hiểu rõ hậu quả. Sự chiếm hữu của người đàn ông này không có giới hạn, nó giống như một cơn sóng thần, sẵn sàng nhấn chìm cô bất cứ lúc nào.
Đêm đầu tiên ở biệt thự trên đỉnh núi, Tô Mạt hiểu rằng, cuộc chiến giữa cô và ác quỷ chỉ mới bắt đầu.