934 từ · ~5 phút đọc
Tô Mạt nằm trên chiếc giường rộng lớn, nhưng đôi mắt cô không hề khép lại. Tai cô lùng bùng tiếng mưa rơi bên ngoài, còn tâm trí thì đang hoạt động hết công suất. Cô biết Lăng Dạ đã sang phòng làm việc, đây là cơ hội duy nhất của cô.
Cô ngồi dậy, quan sát kỹ căn phòng một lần nữa. Mọi thứ ở đây đều quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức giả tạo. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc đồng hồ thông minh đặt trên bàn trang điểm – một món đồ xa xỉ mà Lăng Dạ đã chuẩn bị sẵn cho cô.
"Dù là thiết bị gì, chỉ cần có sóng, mình sẽ thoát." – Tô Mạt tự nhủ.
Với đôi tay của một thiên tài, cô nhanh chóng tháo lớp vỏ sau của chiếc đồng hồ. Cô không cần gọi điện, cô chỉ cần phát ra một tín hiệu cấp cứu mã hóa lên vệ tinh. Chỉ cần 30 giây thôi, đồng đội cũ của cô sẽ nhận ra vị trí này.
Tim Tô Mạt đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Màn hình đồng hồ lóe sáng, những dòng lệnh chạy tạch tạch. 10 giây... 20 giây...
Đúng lúc tín hiệu chuẩn bị gửi đi, cánh cửa phòng ngủ bật mở.
Rầm!
Lăng Dạ đứng đó, bóng dáng cao lớn của hắn đổ dài trên sàn nhà. Hắn không hề tức giận, trên môi thậm chí còn mang theo một nụ cười nửa miệng đầy châm chọc. Trên tay hắn là một chiếc máy tính bảng đang hiển thị sơ đồ nhiệt của căn phòng.
– Em nhanh thật đấy, Tô Mạt. – Giọng hắn vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo. – Nhưng em quên mất một điều, tất cả sóng điện từ trong căn biệt thự này đều đi qua máy chủ của tôi.
Tô Mạt bàng hoàng đánh rơi chiếc đồng hồ xuống sàn. Nó vỡ tan tành, cũng giống như hy vọng vừa nhen nhóm của cô.
Lăng Dạ thong thả bước lại gần. Mỗi bước chân của hắn như nện thẳng vào trái tim đang run rẩy của cô. Hắn túm lấy cổ tay cô, nhấc bổng cô lên khỏi giường và ép cô nhìn thẳng vào đống đổ nát dưới đất.
– Tôi đã cho em sự thoải mái, nhưng em lại chọn cách phản bội tôi ngay trong đêm đầu tiên. – Hắn gằn giọng, bàn tay siết chặt khiến cổ tay cô trắng bệch.
– Tôi không phản bội anh! Tôi không thuộc về anh, tôi có quyền tự cứu mình! – Tô Mạt hét lên, sự quật cường khiến cô quên mất nỗi sợ.
Ánh mắt Lăng Dạ chợt tối sầm lại. Hắn thô bạo đẩy cô ngã xuống ghế sofa, rồi bất ngờ rút chiếc thắt lưng da trên người ra. Tiếng vút của sợi dây da xé gió khiến Tô Mạt co rúm người lại. Nhưng hắn không đánh cô. Hắn dùng nó để trói chặt hai tay cô ra sau lưng.
– Thả tôi ra! Đồ khốn, anh định làm gì?
Lăng Dạ không đáp, hắn dùng một sợi dây lụa khác buộc chặt chân cô vào thành ghế. Lúc này, Tô Mạt hoàn toàn bất lực, tư thế của cô khiến cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Hắn cúi xuống, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt mình. – Em rất thông minh, nên tôi sẽ phạt em theo cách của những kẻ thông minh. Tôi sẽ khiến em nhận ra rằng, ngoài tôi ra, không một ai có thể chạm vào em, kể cả là qua tín hiệu vệ tinh.
Hắn bắt đầu nới lỏng cổ áo của mình, đôi mắt rực lửa quét qua làn da trắng mịn đang đỏ ửng vì tức giận của cô. Bàn tay hắn không còn lạnh lẽo như lúc nãy mà nóng bỏng như lửa đốt, bắt đầu mơn trớn từ cổ xuống xương quai xanh của cô.
Tô Mạt cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó không chỉ là sợ hãi, mà là một cảm giác lạ lẫm mà cô chưa bao giờ trải qua. Sự chiếm hữu của hắn quá mạnh mẽ, nó như muốn nuốt chửng cả linh hồn cô.
– Lăng Dạ... dừng lại... – Giọng cô yếu ớt dần, không còn sự sắc lẹm của lúc nãy.
– Dừng lại? – Hắn cười khàn khàn, vùi mặt vào hõm cổ cô, cắn mạnh một cái như để đánh dấu lãnh thổ. – Cuộc chơi bây giờ mới chính thức bắt đầu, mèo nhỏ ạ. Đêm nay, tôi sẽ dạy cho em biết, chủ nhân thực sự của em là ai.
Hắn bế thắt cô lên, mặc cho đôi tay cô bị trói chặt phía sau. Hắn đặt cô lên bàn làm việc, giữa những giấy tờ và máy móc khô khốc. Sự đối lập giữa vẻ mong manh của cô và sự cứng nhắc của căn phòng tạo nên một khung cảnh đầy kích thích.
Lăng Dạ áp sát người vào cô, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau trong không gian đặc quánh sự chiếm hữu. Hắn bắt đầu tháo bỏ những lớp phòng thủ cuối cùng của cô, không bằng bạo lực, mà bằng một sự khao khát điên cuồng khiến Tô Mạt hoàn toàn lịm đi trong vòng tay hắn.
Đêm đó, trên đỉnh núi thành phố N, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, nhưng bên trong căn phòng ấy, một loại xiềng xích khác đã được hình thành – bền chắc và tàn khốc hơn bất kỳ mật mã nào trên thế giới.