MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Đế VươngChương 4: Sự phục tùng bắt buộc

Lồng Giam Của Đế Vương

Chương 4: Sự phục tùng bắt buộc

987 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Mạt tỉnh dậy với cảm giác toàn thân rã rời. Những vết hằn đỏ trên cổ tay do sợi dây da để lại vẫn còn đau rát, nhắc nhở cô về sự điên rồ của đêm qua. Cô nhìn ra cửa sổ, mưa đã tạnh, nhưng mây đen vẫn giăng kín bầu trời thành phố N, giống hệt như tâm trạng của cô lúc này.

Cửa phòng mở ra, Lăng Dạ bước vào. Hắn đã thay một bộ vest đen chỉnh tề, trông lịch lãm như một quý ông thực thụ, hoàn toàn khác hẳn với con quỷ khát máu đêm qua.

– Dậy rồi sao? Ăn sáng đi, tối nay em phải đi cùng tôi đến một nơi. – Hắn lạnh lùng ra lệnh, giọng nói không cho phép sự phản kháng.

– Tôi không đi đâu hết. Anh định mang tôi đi trưng bày như một món đồ cổ à? – Tô Mạt ném chiếc gối về phía hắn, nhưng hắn dễ dàng bắt lấy bằng một tay.

Lăng Dạ tiến lại gần giường, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô. Hắn đưa ngón tay vuốt ve gò má xanh xao của cô, giọng điệu mang theo sự đe dọa: – Em có hai lựa chọn. Một là tự nguyện mặc váy đẹp và đi cùng tôi. Hai là tôi sẽ để em khỏa thân và xích em vào xe. Em chọn đi.

Tô Mạt rùng mình. Cô biết hắn nói được là làm được. Cuối cùng, cô đành ngậm đắng nuốt cay bước xuống giường.

...

Buổi tối, chiếc xe sang trọng đỗ trước một câu lạc bộ ngầm chỉ dành cho giới thượng tầng. Tô Mạt khoác trên mình chiếc váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, cắt xẻ táo bạo giúp tôn lên những đường cong quyến rũ và làn da trắng như tuyết. Tuy nhiên, cổ áo được thiết kế cao để che đi những dấu vết ái ân ám muội mà Lăng Dạ đã để lại.

Lăng Dạ nắm chặt tay cô, dẫn cô bước vào sảnh lớn. Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Người ta xì xào bàn tán, vì đây là lần đầu tiên "Đế vương thành phố N" mang theo một người phụ nữ bên mình.

Lăng Dạ không quan tâm, hắn đưa cô đến khu vực VIP, nơi những ông trùm máu mặt nhất đang ngồi. Trong đó có Trần Hùng – một kẻ buôn lậu khét tiếng và luôn ngấm ngầm đối đầu với Lăng Dạ.

Trần Hùng nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt thèm thuồng, gã cười khà khà: – Ô kìa, Lăng tổng hôm nay lại mang theo một đóa hoa hồng xinh đẹp thế này sao? Nhìn cô em có vẻ lạ, không biết là "hàng" mới nhập ở đâu về?

Bàn tay Lăng Dạ đang đặt trên eo Tô Mạt chợt siết chặt hơn, khiến cô hơi đau. Hắn thong thả nhấp rượu, giọng nói băng giá: – Đây là người của tôi. Trần lão đại nên cẩn thận cái lưỡi của mình.

Trần Hùng không sợ, gã tiến lại gần, cố ý hít hà mùi hương trên người Tô Mạt rồi nói: – Đẹp thật đấy. Hay là thế này, tôi có một lô kim cương thô từ Châu Phi vừa về, tôi dùng nó để đổi lấy cô gái này một đêm, Lăng tổng thấy sao?

Xoảng!

Chiếc ly trong tay Lăng Dạ vỡ tan tành. Những mảnh thủy tinh găm vào lòng bàn tay hắn, máu đỏ tươi chảy ra, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau. Hắn đứng dậy, khí thế bức người khiến Trần Hùng phải lùi lại một bước.

Lăng Dạ bất ngờ rút khẩu súng lục mạ vàng từ trong túi áo ra, dí thẳng vào trán Trần Hùng. Cả khán phòng im bặt, không khí căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.

– Ông vừa nói cái gì? Đổi cô ấy? – Lăng Dạ gằn từng chữ, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. – Ngay cả một kẽ móng tay của cô ấy, ông cũng không có tư cách để chạm vào. Đừng nói là kim cương, dù ông có mang cả mạng sống của mình ra, cũng không đáng một sợi tóc của cô ấy.

Tô Mạt đứng bên cạnh, bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô chưa bao giờ thấy ai điên rồ như Lăng Dạ. Hắn bảo vệ cô, nhưng sự bảo vệ đó mang đậm tính sở hữu đến mức nghẹt thở.

Lăng Dạ không nổ súng, hắn thu súng lại, lau vết máu trên tay vào khăn trải bàn rồi quay sang nhìn Tô Mạt. Hắn ôm chặt cô vào lòng, tuyên bố trước mặt tất cả mọi người:

– Từ nay về sau, ai dám nhìn cô ấy quá ba giây, kẻ đó sẽ không còn đôi mắt. Ai dám nhắc tên cô ấy bằng giọng điệu thô tục, kẻ đó sẽ không còn cái lưỡi. Tô Mạt là của tôi, duy nhất của một mình Lăng Dạ này.

Nói rồi, hắn thô bạo lôi cô ra khỏi câu lạc bộ, bỏ mặc những ánh mắt kinh hãi phía sau.

Vừa lên xe, Lăng Dạ đã ép cô vào góc ghế. Hắn điên cuồng hôn lên môi cô như để tẩy sạch mùi vị của gã đàn ông lúc nãy. Hắn ghen, một cơn ghen chiếm hữu đến mức bệnh hoạn.

– Em thấy chưa? – Hắn thở hổn hển, trán tựa vào trán cô. – Đám đàn ông ngoài kia đều muốn xé xác em ra. Chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới an toàn. Em chỉ được phép thuộc về tôi thôi, nghe rõ chưa?

Tô Mạt nhìn người đàn ông đang phát điên vì mình, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô hận hắn vì đã giam cầm mình, nhưng trong khoảnh khắc hắn rút súng bảo vệ cô, trái tim cô dường như đã lỡ một nhịp.