760 từ · ~4 phút đọc
Cánh cửa biệt thự vừa đóng lại, Lăng Dạ đã đẩy Tô Mạt vào bức tường đá lạnh lẽo ngay đại sảnh. Hắn không đợi lên đến phòng ngủ, cơn ghen tuông và khao khát chiếm hữu lúc này như một ngọn lửa đang thiêu rụi lý trí của hắn.
– Lăng Dạ... anh buông ra... đau... – Tô Mạt kêu khẽ, đôi vai gầy run rẩy dưới áp lực của hắn.
– Đau sao? – Hắn gằn giọng, đôi mắt đen thẳm đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bờ môi vừa bị hắn hôn đến sưng đỏ. – Lúc gã đàn ông đó nhìn em, sao em không biết đau? Tại sao em lại mặc cái váy này để chúng thèm khát em?
Hắn thô bạo xé toạc vai áo của chiếc váy dạ hội đắt tiền. Tiếng vải lụa rách vang lên khô khốc trong không gian im lặng. Tô Mạt hốt hoảng dùng tay che chắn, nhưng Lăng Dạ đã nhanh chóng khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu.
Hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, cắn mạnh một cái như muốn khảm sâu dấu ấn của mình lên da thịt cô. Tô Mạt đau đớn rên rỉ, nhưng ngay sau đó là cảm giác tê dại khi lưỡi hắn bắt đầu mơn trớn vết thương vừa tạo ra. Sự nóng bỏng từ cơ thể hắn truyền sang khiến cô cảm thấy choáng váng.
Lăng Dạ bế thắt cô lên, sải bước dài về phía chiếc giường lớn trong phòng ngủ. Hắn ném cô xuống đệm, rồi lập tức phủ thân hình cao lớn, săn chắc lên người cô.
– Em phải nhớ kỹ... – Hắn thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. – Từng tấc da thịt này, từng hơi thở này, đều là của tôi. Kẻ nào chạm vào, tôi giết kẻ đó. Nếu em muốn trốn, tôi sẽ xích em lại cho đến chết.
Bàn tay to lớn của hắn bắt đầu chu du khắp những đường cong trên cơ thể cô. Mỗi nơi hắn đi qua đều như để lại một vệt lửa thiêu đốt. Tô Mạt cố gắng đẩy hắn ra, nhưng đôi tay yếu ớt của cô chẳng khác nào đang vuốt ve lồng ngực rắn như đá tạc của hắn. Cảm giác vừa sợ hãi, vừa bị thu hút bởi sức mạnh nam tính tột đỉnh của Lăng Dạ khiến cô dần mất đi sự kháng cự.
Trong ánh đèn mờ ảo, cơ thể hai người quấn lấy nhau như hai con rắn đang giao chiến. Lăng Dạ không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, hắn lúc này là một con thú hoang đang tận hưởng con mồi thơm ngon nhất đời mình. Những nụ hôn của hắn rơi xuống như mưa, từ trán, mắt, đến đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì sợ hãi của cô.
Khi sự kích thích lên đến đỉnh điểm, Tô Mạt cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão biển, chỉ có thể bám chặt lấy vai hắn để không bị nhấn chìm. Lăng Dạ nhìn sâu vào đôi mắt mọng nước của cô, hắn muốn nhìn thấy sự phục tùng, muốn nhìn thấy bóng hình mình duy nhất trong đồng tử của cô.
– Gọi tên tôi... – Hắn ra lệnh, hơi thở dồn dập.
– Lăng... Dạ... – Cô thốt ra trong tiếng nấc nghẹn.
Âm thanh đó như liều thuốc kích thích khiến hắn hoàn toàn bùng nổ. Sự chiếm hữu lúc này không còn là lời nói, mà là sự hòa quyện thể xác mãnh liệt và đầy tính nghệ thuật. Lăng Dạ muốn cô phải khắc cốt ghi tâm cảm giác này, để dù sau này cô có chạy đến chân trời góc biển, cơ thể cô vẫn sẽ nhớ về sự cuồng nhiệt duy nhất này.
Mồ hôi hòa quyện, hơi thở quấn quýt. Giữa không gian xa hoa của lồng giam, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập loạn nhịp và tiếng rên rỉ yếu ớt của kẻ bị thuần hóa. Lăng Dạ đã chiến thắng, ít nhất là trong đêm nay, hắn đã hoàn toàn đóng dấu chủ quyền lên "con búp bê" xinh đẹp của mình.
Gần về sáng, khi cơn bão đã tan, Lăng Dạ vẫn ôm chặt Tô Mạt trong vòng tay, như sợ rằng chỉ cần buông ra cô sẽ tan biến. Hắn hôn nhẹ lên trán cô, ánh mắt hiện lên một chút dịu dàng hiếm hoi nhưng vẫn đậm đặc sự độc chiếm:
– Ngủ đi, con mèo nhỏ. Em vĩnh viễn không thoát được đâu.