MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Đế VươngChương 6: Sự phản kháng thầm lặng

Lồng Giam Của Đế Vương

Chương 6: Sự phản kháng thầm lặng

909 từ

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe rèm, Tô Mạt tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị xe nghiền qua. Cô nhìn sang bên cạnh, chỗ nằm của Lăng Dạ đã trống không, nhưng mùi hương gỗ đàn hương vẫn còn vương vấn trên gối đầu, như một lời nhắc nhở về sự chiếm hữu tàn khốc đêm qua.

Tô Mạt ngồi dậy, quấn chiếc chăn lụa quanh người. Đôi mắt cô không còn vẻ hoảng loạn như những ngày đầu, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ thường. Cô hiểu rằng, nếu cứ gào thét hay chống trả bằng bạo lực, cô sẽ chỉ nhận lại sự giam cầm chặt chẽ hơn.

"Muốn thoát khỏi ác quỷ, mình phải trở thành kẻ đứng cạnh ác quỷ." – Cô thầm nhủ.

Cửa phòng tắm mở ra, Lăng Dạ bước ra với chiếc khăn tắm quấn hờ ngang hông, những giọt nước vẫn còn đọng trên những khối cơ bắp rắn chắc. Hắn nhìn thấy cô đã tỉnh, ánh mắt ngay lập tức trở nên sắc lẹm, dò xét.

– Nghĩ thông suốt chưa? Hay vẫn muốn tìm cách chạy trốn? – Hắn tiến lại gần, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc rối của cô.

Tô Mạt không tránh né như mọi khi. Cô khẽ ngước lên, đôi mắt mọng nước nhìn hắn, giọng nói dịu dàng đến mức khiến Lăng Dạ cũng phải bất ngờ: – Em mệt rồi. Thành phố N này là của anh, em có chạy cũng chẳng thoát được. Thay vì bị anh xích lại, em chọn cách ngoan ngoãn.

Lăng Dạ nheo mắt, bàn tay đang vuốt tóc cô chợt khựng lại. Hắn là một kẻ đa nghi, sự thay đổi đột ngột này khiến hắn nảy sinh cảnh giác. Hắn cúi xuống, bóp nhẹ cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình: – Ngoan ngoãn? Tô Mạt, em đang diễn kịch với tôi sao?

– Anh không tin em cũng phải thôi. – Cô khẽ mỉm cười chua chát, bàn tay nhỏ bé dạn dĩ đặt lên lồng ngực hắn. – Nhưng em muốn được đối xử như một con người, không phải một món đồ chơi. Cho em xuống nhà, cho em được tự do đi lại trong biệt thự này, được không?

Lăng Dạ nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của cô trong một lúc lâu. Cuối cùng, sự chiếm hữu và lòng tự trọng của một kẻ đứng trên đỉnh cao khiến hắn nới lỏng vòng tay. Hắn thích nhìn thấy cô phục tùng mình, dù là thật hay giả.

– Được. Nhưng đừng để tôi bắt gặp em chạm vào bất kỳ thiết bị điện tử nào. Nếu không, hình phạt lần tới sẽ không đơn giản như đêm qua đâu.

...

Suốt cả ngày hôm đó, Tô Mạt tỏ ra vô cùng hưởng thụ. Cô dạo quanh vườn hoa, đọc sách ở thư viện và thậm chí còn xuống bếp tự tay pha cà phê cho Lăng Dạ. Mọi hành động của cô đều nằm dưới sự giám sát của hàng chục camera và vệ sĩ, nhưng cô vẫn thản nhiên như không có chuyện gì.

Chiều tối, khi Lăng Dạ đang có cuộc họp khẩn cấp ở phòng làm việc, Tô Mạt mang một khay bánh ngọt đi lên. Cô đứng trước cửa, nghe tiếng hắn đang quát tháo thuộc hạ qua điện thoại về một lô hàng bị chặn ở biên giới.

Cô cố tình đi lùi lại, va vào một chiếc bình cổ ở hành lang để tạo ra tiếng động. Choang!

Lăng Dạ lập tức mở cửa bước ra, gương mặt đầy sát khí: – Em làm gì ở đây?

Tô Mạt tỏ vẻ hoảng sợ, khay bánh trên tay run rẩy: – Em... em chỉ muốn mang chút đồ ăn cho anh. Em không cố ý...

Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi và đôi mắt ngấn lệ của cô, sự giận dữ của Lăng Dạ hơi dịu xuống. Hắn ra hiệu cho cô đi vào phòng làm việc. Đây chính là mục đích của cô.

Trong lúc Lăng Dạ quay lưng lại để tiếp tục cuộc gọi, ánh mắt Tô Mạt nhanh chóng quét qua bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ. Ở góc bàn, dưới đống hồ sơ giao dịch, cô thấy một tệp tài liệu cũ có đóng dấu đỏ của gia tộc Tô – chính là gia đình cô đã biến mất bí ẩn mười năm trước.

Tim cô đập nhanh đến mức tưởng như nổ tung. Cô cố kìm nén cảm xúc, đặt khay bánh xuống và đứng sau lưng hắn, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn.

Lăng Dạ hơi thả lỏng người, hắn nắm lấy tay cô kéo ra phía trước, bắt cô ngồi vào lòng mình. – Em thật sự muốn làm một người phụ nữ ngoan sao?

– Em chỉ muốn anh đừng ghét em. – Cô thì thầm, đầu tựa vào vai hắn nhưng đôi mắt lại dán chặt vào tệp tài liệu kia.

Lăng Dạ bật cười, tiếng cười trầm thấp nghe thật ma mị. Hắn hôn lên cổ cô, cảm thấy rất hài lòng với sự chuyển biến này. Tuy nhiên, trong bóng tối của căn phòng, khi Tô Mạt không nhìn thấy, ánh mắt hắn bỗng trở nên lạnh lẽo như băng. Hắn thừa biết cô đang nhìn gì.

Trò chơi "mèo vờn chuột" này, ai mới là mèo, ai mới là chuột, vẫn còn chưa biết chắc.