MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Đế VươngChương 7: Bí mật trong căn hầm tối

Lồng Giam Của Đế Vương

Chương 7: Bí mật trong căn hầm tối

932 từ · ~5 phút đọc

Đêm khuya, tòa biệt thự trên đỉnh núi chìm trong sự im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.

Trên chiếc giường lớn, Lăng Dạ vẫn đang ngủ sâu, một cánh tay nặng nề của hắn vẫn quàng qua eo Tô Mạt như một sợi xích không rời. Tô Mạt nín thở, cô nằm im bất động suốt gần một giờ đồng hồ để chắc chắn rằng hắn đã thực sự chìm vào giấc ngủ. Với một kỹ năng của kẻ chuyên hành nghề trong bóng tối, cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, từng chút một, chậm đến mức không tạo ra bất kỳ một rung động nào trên nệm.

Khi đôi chân chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, tim Tô Mạt đập liên hồi. Cô không đi giày, cứ thế đi chân trần để không phát ra tiếng động. Cô lẻn về phía phòng làm việc của Lăng Dạ.

Cánh cửa phòng làm việc không khóa, có lẽ vì Lăng Dạ quá tự tin vào hệ thống an ninh xung quanh nhà. Tô Mạt tiến thẳng đến góc bàn nơi cô thấy tệp tài liệu ban chiều. Cô lật nhanh những trang giấy úa màu.

"Gia tộc Tô... Dự án mật mã số 0..."

Đúng lúc cô định đọc kỹ hơn, cô vô tình chạm vào một bức tượng đại bàng bằng đồng đặt trên kệ sách. Bức tượng không đổ, nhưng nó xoay nhẹ một vòng. Ngay lập tức, một tiếng cạch nhỏ vang lên, và một mảng tường phía sau kệ sách từ từ trượt ra, để lộ một lối đi tối tăm dẫn xuống dưới.

Tô Mạt sững sờ. Trực giác mách bảo cô rằng thứ cô tìm kiếm nằm ở dưới kia. Cô lấy chiếc đèn pin nhỏ giấu trong túi áo, hít một hơi thật sâu rồi bước xuống những bậc thang đá ẩm thấp.

Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và nồng mùi ẩm mốc xen lẫn mùi hóa chất. Cuối con đường là một căn hầm rộng lớn, được trang bị như một phòng thí nghiệm cũ kỹ. Trên những bức tường treo đầy những tấm ảnh đen trắng.

Tô Mạt đưa đèn pin soi lên. Cô bàng hoàng khuỵu ngã khi nhìn thấy những người trong ảnh. Đó là cha mẹ cô, và đứng cạnh họ là một người đàn ông có đôi mắt rất giống Lăng Dạ — đó là cha của hắn.

Trong một tệp hồ sơ khác nằm trên bàn thí nghiệm, cô đọc được những dòng chữ viết tay đầy hận thù: "Gia tộc Tô đã phản bội. Mật mã bị đánh cắp. Nợ máu phải trả bằng máu."

Hóa ra, bi kịch của gia đình cô mười năm trước không phải là một tai nạn. Đó là một cuộc thanh trừng. Và người thực hiện nó chính là gia đình của người đàn ông đang giam cầm cô trên kia.

– Em đã thấy những thứ không nên thấy rồi, Tô Mạt.

Một giọng nói trầm thấp, vang dội trong không gian kín khiến Tô Mạt giật bắn mình. Cô quay phắt lại, ánh đèn pin chiếu thẳng vào gương mặt lạnh băng của Lăng Dạ. Hắn đứng ở đầu cầu thang, bóng tối bao trùm lấy vóc dáng cao lớn, trông hắn lúc này chẳng khác nào một tử thần thực thụ.

Hắn thong thả bước xuống, đôi mắt đen sâu thẳm không chút biểu cảm.

– Anh... anh đã giết họ? – Tô Mạt lắp bắp, nước mắt trào ra vì căm hận và sợ hãi.

Lăng Dạ tiến lại gần, hắn không giận dữ như cô tưởng, trái lại còn vô cùng bình tĩnh. Hắn bóp chặt lấy bả vai cô, ép cô phải nhìn vào những tấm ảnh trên tường.

– Cha tôi và cha em từng là cộng sự. Nhưng cha em đã chọn cách phản bội để đổi lấy sự an toàn cho em. – Hắn kề sát tai cô, giọng nói như tiếng quỷ thì thầm. – Em nghĩ tại sao tôi lại giữ em lại? Vì tình yêu sao? Không, vì em là mảnh ghép cuối cùng của mật mã đó. Và vì... tôi muốn nhìn thấy con gái của kẻ phản bội phải quỳ dưới chân mình mỗi ngày.

Tô Mạt điên cuồng vùng vẫy, cô vung tay định tát hắn nhưng Lăng Dạ đã dễ dàng bắt lấy. Hắn vật ngửa cô ra bàn thí nghiệm lạnh ngắt, dùng sức nặng của cơ thể mình ép chặt cô xuống.

– Buông tôi ra! Đồ giết người! Tôi hận anh! – Cô gào thét, những nắm đấm yếu ớt nện vào ngực hắn.

Ánh mắt Lăng Dạ chợt trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Hắn ghì chặt hai tay cô lên đầu, cúi xuống hôn cô một cách thô bạo. Nụ hôn này không có chút tình dục, chỉ có sự trừng phạt và nhục mạ.

– Hận đi. Càng hận càng tốt. – Hắn dứt ra, hơi thở dồn dập. – Nhưng dù em có hận đến mức nào, em cũng phải ở lại đây để trả nợ cho cha em. Đêm nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là cái giá của việc tò mò.

Hắn lôi cô dậy, không chút thương xót, kéo cô trở về phòng ngủ. Tô Mạt biết, từ giây phút này, cuộc sống của cô sẽ thực sự trở thành một địa ngục trần gian. Mối thù máu mủ giữa hai gia đình đã biến sự chiếm hữu của Lăng Dạ trở thành một thứ xiềng xích vĩnh cửu.