MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Đế VươngChương 8: Xiềng xích của hận thù (H)

Lồng Giam Của Đế Vương

Chương 8: Xiềng xích của hận thù (H)

745 từ · ~4 phút đọc

Dưới ánh đèn vàng vọt của phòng ngủ, bầu không khí như đông cứng lại. Tô Mạt bị quăng xuống giường, cơ thể cô va chạm với nệm đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự bàng hoàng khi biết sự thật về gia đình mình.

Lăng Dạ đứng đó, thong thả cởi bỏ những chiếc cúc áo sơ mi, để lộ lồng ngực vạm vỡ nhưng lạnh lẽo. Ánh mắt hắn nhìn cô không còn một chút hơi ấm nào, chỉ còn lại sự thù hằn và dục vọng độc chiếm điên cuồng.

– Tại sao? Tại sao anh lại làm vậy với gia đình tôi? – Tô Mạt gào lên, giọng nói khàn đặc vì nước mắt.

– Cha em nợ gia đình tôi một mạng, em dùng cả đời này cũng không trả hết đâu. – Lăng Dạ lạnh lùng đáp. Hắn leo lên giường, ép sát cô vào đầu giường.

Hắn không cho cô cơ hội để trốn chạy. Bàn tay to lớn của hắn nắm lấy cổ chân cô, kéo mạnh một cái khiến cô ngã ngửa ra. Ngay sau đó, hắn dùng đôi cà vạt lụa tháo ra từ cổ áo, trói chặt hai tay cô vào thành giường sắt.

– Buông ra! Lăng Dạ, anh là đồ quỷ dữ! – Tô Mạt vùng vẫy điên cuồng, nhưng xiềng xích này quá chắc chắn.

Lăng Dạ không nói một lời, hắn cúi xuống, thô bạo xé đi lớp áo ngủ mỏng manh của cô. Sự trần trụi đột ngột dưới ánh đèn khiến Tô Mạt cảm thấy nhục nhã ê chề. Hắn không hề dịu dàng, những nụ hôn rơi xuống như những nhát dao, cắn mút làn da trắng ngần của cô đến mức bật máu.

Cơn ghen và sự hận thù hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ cảm xúc độc hại. Lăng Dạ muốn dùng thể xác để trừng phạt cô, để cô hiểu rằng dù cô có hận hắn đến đâu, cơ thể cô vẫn phải run rẩy dưới sự điều khiển của hắn.

Trong cơn đau đớn, Tô Mạt cảm thấy một luồng điện lạ lẫm len lỏi. Đó là sự mâu thuẫn tột cùng giữa lý trí muốn giết chết người đàn ông này và cơ thể đang dần bị sự mãnh liệt của hắn khuất phục. Hắn xâm chiếm cô một cách thô bạo, không có sự chuẩn bị, không có sự âu yếm, chỉ có sự khẳng định chủ quyền tàn nhẫn.

– Khóc đi. – Hắn thầm thì bên tai cô, hơi thở dồn dập và nóng bỏng. – Tiếng khóc của em chính là thứ âm nhạc tuyệt vời nhất đêm nay.

Sự va chạm mãnh liệt diễn ra trong tiếng nấc nghẹn của Tô Mạt. Hắn không cho cô nhắm mắt, hắn bắt cô phải nhìn thẳng vào gương mặt của kẻ thù đang chiếm đoạt mình. Mỗi nhịp chuyển động của hắn đều như muốn nhắc nhở cô về món nợ máu giữa hai gia đình.

Khoái lạc và đau đớn đan xen vào nhau tạo thành một loại ảo giác đáng sợ. Tô Mạt cảm thấy mình như đang rơi xuống vực thẳm không đáy. Cô hận bản thân mình vì trong khoảnh khắc đó, trái tim cô lại lỗi nhịp vì sự nam tính áp đảo của hắn.

Khi mọi thứ kết thúc, Lăng Dạ buông tay cô ra, nhưng hắn vẫn nằm đè lên người cô, áp sát khuôn mặt mồ hôi nhễ nhại vào hõm cổ cô.

– Tô Mạt, em đừng hòng nghĩ đến cái chết. – Hắn nói, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh nhưng vẫn đầy sự đe dọa. – Em phải sống, sống để nhìn tôi hủy hoại tất cả những gì em yêu quý, và sống để làm nô lệ tình dục cho tôi suốt đời.

Hắn đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng tắm rồi bước ra khỏi phòng, để lại Tô Mạt nằm bơ vơ giữa đống đổ nát của lòng tự trọng. Cô co người lại, ôm lấy cơ thể đầy những dấu vết tím bầm.

Ngoài trời, một cơn bão mới lại kéo đến thành phố N. Tiếng sấm rền vang như tiếng gào thét của linh hồn cô. Cô biết, từ đêm nay, cô không còn là một thiên tài mật mã tự do nữa. Cô chỉ là một con tin, một món nợ máu được giam cầm trong chiếc lồng dát vàng mang tên Lăng Dạ.