1,044 từ · ~6 phút đọc
Sau đêm kinh hoàng đó, Lăng Dạ biến mất.
Hắn không nói một lời, chỉ để lại một đội ngũ vệ sĩ canh gác nghiêm ngặt hơn và một bà quản gia già có gương mặt lạnh lùng như tiền. Tô Mạt bị chuyển từ phòng ngủ chính sang một căn phòng nhỏ hơn ở cuối hành lang. Căn phòng này không có cửa sổ, bốn bức tường đá lạnh lẽo và ánh đèn điện mờ nhạt khiến cô dần mất đi khái niệm về thời gian.
Cô bị bỏ đói một ngày một đêm. Cái bụng trống rỗng và những vết thương trên cơ thể khiến cô kiệt sức, nhưng đôi mắt của Tô Mạt vẫn rực cháy một tia sáng không chịu khuất phục.
"Mình không thể chết ở đây. Cha mẹ đã hy sinh để mình được sống, mình phải tìm ra sự thật." – Cô tự nhủ, đôi môi khô nẻ mím chặt.
Tô Mạt bắt đầu bò dậy, sờ mó khắp căn phòng. Cô phát hiện ra một điều: Lăng Dạ dù đã lấy đi mọi thứ của cô, nhưng hắn lại quên mất rằng đối với một thiên tài mật mã, ngay cả những vật dụng tầm thường nhất cũng có thể trở thành vũ khí.
Cô tìm thấy một mẩu dây kẽm nhỏ sót lại trong kẹt tủ gỗ cũ. Đôi tay run rẩy nhưng khéo léo của cô bắt đầu uốn nắn nó. Mục tiêu của cô không phải là cánh cửa chính – nơi có hai vệ sĩ lực lưỡng canh giữ, mà là hộp kỹ thuật điện phía sau bức tranh treo tường.
Nếu cô có thể gây ra một vụ chập điện cục bộ, hệ thống cửa từ sẽ tự động mở trong vòng 5 giây trước khi nguồn điện dự phòng được kích hoạt. 5 giây đó là cơ hội duy nhất.
Cạch... Cạch...
Tiếng kim loại va chạm nhỏ xíu vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Tô Mạt nín thở, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Cô luồn sợi kẽm vào khe hở, khéo léo móc lấy cầu chì bên trong.
Xẹt!
Một tia lửa điện lóe lên, toàn bộ căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Đúng như dự đoán, tiếng tạch của khóa từ vang lên. Cánh cửa hé mở.
Tô Mạt lao ra ngoài như một bóng ma. Cô không chạy về phía đại sảnh, vì cô biết Lăng Dạ đã biến nơi đó thành một pháo đài. Cô chạy về hướng căn hầm bí mật mà mình đã phát hiện hôm trước. Nếu gia đình cô có liên quan đến một mật mã quan trọng, chắc chắn nó phải được cất giấu ở nơi đó.
Đi chân trần trên sàn đá lạnh ngắt, Tô Mạt vừa đi vừa nấp sau những bức tượng trang trí. May mắn thay, có vẻ như Lăng Dạ đang gặp rắc rối lớn ở bên ngoài nên hắn đã rút bớt người đi.
Khi vào đến phòng làm việc, cô nhanh chóng xoay bức tượng đại bàng. Lối đi bí mật mở ra. Tô Mạt đi xuống, lần này cô không sợ hãi nữa, chỉ có sự căm hận dẫn đường.
Cô tiến đến chiếc máy tính cũ kỹ trong phòng thí nghiệm. Nó không kết nối mạng, đó là lý do vì sao nó vẫn an toàn suốt mười năm qua. Cô bắt đầu gõ lên bàn phím. Những dòng lệnh hiện ra, yêu cầu mật khẩu.
"Mật mã số 0... Sinh nhật mình? Không phải. Ngày cưới của cha mẹ? Không đúng."
Cô nhắm mắt lại, cố gắng nhớ về những ký ức tuổi thơ. Cha cô từng nói: "Mạt Mạt, mật mã quý giá nhất không nằm ở những con số, mà nằm ở thứ mà con hận nhất."
Thứ cô hận nhất? Chính là đêm nay. Chính là cái tên Lăng Dạ.
Cô run rẩy gõ vào: LINGYA12 (Lăng Dạ 12 - ngày họ gặp nhau mười năm trước trong ký ức nhạt nhòa của cô).
Tít!
Màn hình hiện ra một tệp tin dữ liệu khổng lồ. Nhưng thứ đập vào mắt cô đầu tiên không phải là mật mã vũ khí, mà là một đoạn video ghi hình. Trong video, cha của cô đang nắm tay cha của Lăng Dạ, cả hai đều cười rất tươi.
"Lăng huynh, nếu dự án này thành công, hai nhà chúng ta sẽ không còn phải sống trong máu và súng đạn nữa. Mạt Mạt và Dạ Nhi sẽ có một tương lai bình yên."
Tô Mạt rụng rời tay chân. Vậy là họ từng là bạn thân? Vậy tại sao cha cô lại bị coi là kẻ phản bội?
Đang lúc cô chuẩn bị tải dữ liệu thì một bàn tay lạnh lẽo như đá vắt ngang qua vai cô. Một hơi thở quen thuộc phả vào cổ cô khiến toàn thân cô đông cứng.
– Em giỏi thật đấy, tìm được đến tận đây. – Giọng nói của Lăng Dạ vang lên, nhưng lần này không có sự giận dữ, mà là một nỗi buồn thẳm sâu đến đáng sợ. – Nhưng em có biết, đoạn video đó chỉ là một nửa sự thật không?
Tô Mạt quay lại, thấy Lăng Dạ đang đứng đó, quần áo hắn xộc xếch, trên vai có một vết thương đang chảy máu. Có vẻ như hắn vừa trải qua một trận chiến sinh tử.
– Anh nói đi! Sự thật là gì? – Cô gào lên.
Lăng Dạ không đáp, hắn tiến lại gần, ép cô vào bàn máy tính. Hắn lấy ra một chiếc huy hiệu cũ nát, dính đầy máu khô, ném trước mặt cô.
– Đây là thứ cha tôi nắm chặt trong tay trước khi trút hơi thở cuối cùng. Nó thuộc về người của gia tộc Tô. Cha em không phản bội cha tôi... mà ông ấy đã giết cha tôi để chiếm đoạt mật mã này.
Thế giới trước mắt Tô Mạt như sụp đổ hoàn toàn. Cả hai đều là con của những kẻ mang nợ máu. Sự chiếm hữu của hắn, hóa ra lại là cách duy nhất để hắn giữ lại một chút liên kết cuối cùng với người bạn thân của cha mình – cũng là kẻ thù của hắn.
Hắn đột ngột kéo cô vào lòng, nụ hôn lần này đắng chát vị máu và nước mắt.