993 từ
Tiếng sấm vang rền ngoài kia không át nổi tiếng thở dốc nặng nề của Lăng Dạ. Hắn tựa lưng vào mép bàn thí nghiệm, một tay ôm lấy vết thương bên vai đang chảy máu không ngừng, tay kia vẫn nắm chặt lấy cổ tay Tô Mạt.
Tô Mạt nhìn chằm chằm vào chiếc huy hiệu dính máu trên bàn. Đầu óc cô trống rỗng. Nếu những gì Lăng Dạ nói là thật, thì tình yêu và lòng hận thù suốt mười năm qua của cả hai đều là một trò đùa cay nghiệt của số phận.
– Anh... anh nói dối. Cha tôi không bao giờ làm thế! – Cô yếu ớt phản kháng, nhưng nhìn gương mặt tái mét vì mất máu của Lăng Dạ, lòng cô lại dâng lên một cảm giác xót xa kỳ lạ.
Lăng Dạ không tranh cãi. Hắn đột ngột khuỵu xuống, cơ thể cao lớn đổ sụp về phía trước. Tô Mạt hốt hoảng đưa tay ra đỡ, cả hai cùng ngã xuống sàn đá lạnh ngắt. Lúc này cô mới nhận ra, không chỉ có vết đạn ở vai, mà môi Lăng Dạ đã chuyển sang màu tím tái – dấu hiệu của việc trúng độc.
– Lăng Dạ! Anh tỉnh lại đi! – Tô Mạt lay mạnh vai hắn.
Hắn khẽ mở mắt, nhìn cô bằng ánh mắt mờ đục, rồi thều thào: – Chạy đi... Thuộc hạ của Trần Hùng... đang đến. Chúng không muốn... mật mã... chúng muốn mạng của cả hai chúng ta.
Tô Mạt khựng lại. Nếu bây giờ cô bỏ chạy, cô sẽ có được tự do mà cô hằng khao khát. Hắn sẽ chết ở đây, và không còn ai có thể xích cô lại trong cái lồng dát vàng này nữa. Nhưng khi nhìn thấy bàn tay hắn dù trong cơn mê sảng vẫn nắm lấy vạt áo cô như sợ cô biến mất, đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ.
"Nếu hắn chết, mình sẽ chẳng bao giờ biết được ai thực sự đã giết cha mẹ mình." – Cô tự trấn an bản thân bằng một lý do lý trí, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình không thể trơ mắt nhìn hắn chết.
Tô Mạt nhanh chóng đứng dậy, cô không chạy thoát thân mà quay lại bàn máy tính. Đôi tay thiên tài lướt nhanh trên bàn phím. Cô truy cập vào hệ thống camera an ninh của tòa biệt thự. Đúng như Lăng Dạ nói, một toán người bịt mặt đang bò qua hàng rào phía sau.
– Đồ khốn, các người nghĩ tôi là con mồi dễ bắt sao? – Ánh mắt Tô Mạt trở nên sắc lẹm.
Cô không dùng súng, cô dùng trí tuệ. Cô kích hoạt hệ thống bẫy nhiệt và súng tự động mà chính Lăng Dạ đã lắp đặt quanh hầm ngầm nhưng được cô "cải tiến" chỉ trong vài giây. Tiếng súng nổ vang trời bên ngoài kèm theo những tiếng la hét, nhưng trong hầm vẫn yên tĩnh đến lạ kỳ.
Xử lý xong đám thuộc hạ, Tô Mạt quay lại phía Lăng Dạ. Cô xé vạt áo mình để băng bó vết thương cho hắn. Chất độc đang ngấm nhanh, cô nhớ lại kiến thức y học cơ bản mà cha từng dạy. Cô cần thuốc giải trong phòng y tế của biệt thự.
Tô Mạt phải dùng hết sức bình sinh để kéo cơ thể nặng nề của Lăng Dạ vào thang máy bí mật dẫn thẳng lên phòng ngủ. Khi đặt được hắn lên giường, cô đã kiệt sức, hơi thở dồn dập.
Cô tìm thấy bộ sơ cứu chuyên dụng của hắn và tìm được lọ thuốc chống độc phổ rộng. Sau khi tiêm vào mạch máu cho hắn, cô ngồi sụp xuống cạnh giường, nhìn người đàn ông từng hành hạ mình giờ đây nằm im lìm, mỏng manh như một đứa trẻ.
Vài tiếng sau, cơn sốt ập đến khiến Lăng Dạ mê sảng. Hắn nắm chặt lấy tay cô, miệng liên tục gọi tên cô trong đau đớn: – Mạt Mạt... đừng đi... đừng bỏ tôi... giống như họ.
Tô Mạt sững người. Đây là lần đầu tiên hắn gọi cô một cách tha thiết như vậy, không phải là lệnh truyền, không phải là sự đe dọa. Cô đưa bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên vầng trán đẫm mồ hôi của hắn.
Lăng Dạ, kẻ đứng đầu thành phố N, kẻ khiến bao người khiếp sợ, hóa ra cũng chỉ là một linh hồn bị tổn thương, bị giam cầm trong quá khứ đẫm máu y hệt như cô.
Sự thù hận trong lòng cô dường như có một vết nứt. Cô chợt nhận ra, hai người họ không phải là thợ săn và con mồi, mà là hai con thú bị thương đang cố gắng sưởi ấm cho nhau trong một mùa đông khắc nghiệt.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai chiếu qua rèm cửa, Lăng Dạ từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên của hắn là cơn đau xé lòng ở vai, nhưng ngay sau đó là hơi ấm từ một bàn tay nhỏ bé đang đan chặt lấy tay hắn.
Hắn quay sang, thấy Tô Mạt đang gục đầu bên cạnh giường ngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Trong khoảnh khắc đó, trái tim sắt đá của Lăng Dạ run rẩy. Hắn có thể giết cô, có thể nhốt cô, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ là người cứu mạng hắn.
Lăng Dạ đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt thanh tú của cô, ánh mắt chiếm hữu giờ đây pha trộn thêm một thứ cảm giác mới – sâu đậm hơn, nguy hiểm hơn và cũng chân thành hơn.
– Em đã lỡ mất cơ hội duy nhất để rời xa tôi rồi, Tô Mạt. – Hắn thầm thì, nụ cười nhẹ hiện lên trên môi. – Giờ thì, tôi sẽ không bao giờ để em có cơ hội thứ hai.