878 từ
Lăng Dạ hồi phục nhanh một cách thần kỳ. Sức khỏe của kẻ đứng đầu giới hắc đạo không phải người thường có thể so sánh được. Tuy nhiên, vết thương lòng và những nghi vấn về quá khứ thì vẫn còn đó, rỉ máu âm thầm.
Sáng hôm đó, hắn gọi Tô Mạt vào phòng làm việc. Lần này, hắn không bắt cô quỳ, cũng không dùng xiềng xích. Hắn đẩy về phía cô một xấp tài liệu mới tinh.
– Kẻ đứng sau vụ đầu độc đêm qua và kẻ đã gửi chiếc huy hiệu giả mạo mười năm trước là cùng một người. – Lăng Dạ vào thẳng vấn đề, giọng nói lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn cô đã bớt đi phần tàn nhẫn.
Tô Mạt cầm tài liệu lên, đôi mắt cô mở to: – Chú Phúc? Người quản gia đã đi theo gia đình anh suốt 20 năm qua sao?
– Đúng vậy. Lão ta muốn chiếm lấy mật mã để bán cho tổ chức quốc tế. Lão muốn chúng ta giết nhau để ngư ông đắc lợi. – Lăng Dạ nghiến răng, tay siết chặt thành nắm đấm.
Tô Mạt im lặng một hồi lâu. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, kẻ đã giam cầm cô nhưng cũng là kẻ duy nhất lúc này cô có thể tin tưởng để tìm lại công bằng cho cha mẹ.
– Anh muốn tôi làm gì? – Cô hỏi, giọng bình thản.
Lăng Dạ đứng dậy, tiến lại gần cô. Hắn nâng cằm cô lên, nhìn vào đôi mắt trong veo ấy: – Lão ta rất tinh vi. Muốn lão lộ diện, chúng ta phải diễn một vở kịch. Lão nghĩ tôi chỉ coi em là một món đồ chơi để trút giận. Vậy thì chúng ta sẽ cho lão thấy, tôi đang bị em "mê hoặc" đến mức lơ là chính sự.
– Ý anh là... "mỹ nhân kế"? – Tô Mạt nhướng mày.
– Chính xác. Em phải tỏ ra sủng ái, nuông chiều... và tôi sẽ đóng vai một kẻ vì yêu mà phát điên. Chỉ khi lão thấy tôi yếu đuối nhất, lão mới ra tay.
Tô Mạt khẽ gật đầu. Cô không còn lựa chọn nào khác. Để bắt được con cáo già, cô phải biến mình thành mồi nhử.
...
Kể từ ngày đó, không khí trong tòa biệt thự hoàn toàn thay đổi. Những vệ sĩ kinh ngạc khi thấy đại lão gia của mình vốn lạnh lùng, nay lại luôn quấn quýt bên cô gái bị giam cầm.
Lăng Dạ đưa Tô Mạt xuống phòng ăn chính, hắn thậm chí còn tự tay gắp thức ăn cho cô trước mặt đám thuộc hạ và lão quản gia Phúc. Hắn mua hàng tấn quần áo, trang sức đắt tiền chất đầy phòng cô. Ban đêm, hắn không còn giam cô vào phòng tối mà luôn ôm cô ngủ trong phòng chính, rèm cửa luôn mở hé để người bên ngoài có thể nhìn thấy bóng dáng hai người tình tứ.
Một buổi chiều ở vườn hoa, khi biết lão Phúc đang tưới cây gần đó, Lăng Dạ bất ngờ kéo Tô Mạt vào lòng. Hắn cúi xuống, hôn lên trán cô một cách đầy âu yếm, giọng nói đủ to để kẻ khác nghe thấy: – Mạt Mạt, chỉ cần em ở lại bên tôi, tôi sẽ xóa bỏ mọi hận thù giữa hai nhà. Em muốn gì, tôi cũng cho em.
Tô Mạt vòng tay qua cổ hắn, tựa đầu vào lồng ngực vững chãi, khẽ thầm thì: – Anh nói thật chứ? Đừng lừa em.
Nếu nhìn từ xa, ai cũng nghĩ đây là một cặp tình nhân đang đắm chìm trong hạnh phúc. Nhưng thực chất, tai của Lăng Dạ đang áp sát vào tai cô, hắn thì thầm rất nhỏ: – Lão ta đang nhìn. Diễn tốt lắm, mèo nhỏ.
Tô Mạt cảm thấy tim mình đập nhanh. Dù biết đây chỉ là diễn kịch, nhưng sự đụng chạm da thịt, mùi hương đàn hương quen thuộc và vòng tay ấm áp của Lăng Dạ khiến cô bắt đầu bối rối. Cô không biết mình đang diễn, hay thực sự trái tim cô đang dần bị sự dịu dàng giả tạo này làm cho lung lay.
Tối hôm đó, khi chỉ còn hai người trong phòng ngủ, Lăng Dạ đẩy cô xuống giường. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, tay vuốt ve lọn tóc của cô.
– Tô Mạt, nếu đây không phải là kịch... em có muốn ở lại đây không? – Câu hỏi đột ngột của hắn khiến không gian như ngưng đọng.
Tô Mạt sững sờ. Cô nhìn thấy trong mắt hắn không phải là sự chiếm hữu điên cuồng, mà là một sự chờ mong đầy tổn thương. Cô chưa kịp trả lời thì tiếng gõ cửa vang lên.
– Chủ nhân, quản gia Phúc mang sữa nóng đến cho tiểu thư.
Lăng Dạ ngay lập tức thu lại vẻ dịu dàng, hắn lạnh lùng đắp chăn cho cô rồi ngồi dậy: – Vào đi.
Vở kịch lại tiếp tục. Nhưng trong lòng cả hai đều hiểu, có những thứ không còn là diễn nữa. Kẻ phản bội sắp lộ diện, và tình cảm giữa họ cũng đang đứng trước một thử thách lớn lao hơn bao giờ hết.