MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Đế VươngChương 12: Thuốc độc và mật ngọt (H)

Lồng Giam Của Đế Vương

Chương 12: Thuốc độc và mật ngọt (H)

806 từ

Cánh cửa phòng khép lại sau khi lão quản gia Phúc rời đi. Trên bàn là hai ly sữa nóng tỏa hương thơm dịu nhẹ. Lăng Dạ nhìn ly sữa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn đã sớm cho người tráo đổi loại thuốc mê cực mạnh của lão bằng một loại thuốc khác — một loại thuốc không gây ngủ, nhưng lại có tác dụng kích thích thần kinh và xúc giác mạnh mẽ.

– Uống đi. – Lăng Dạ cầm một ly lên, đưa cho Tô Mạt. – Phải diễn cho đến cùng. Lão ta đang đứng ngoài cửa nghe lén đấy.

Tô Mạt cầm lấy ly sữa, tay hơi run. Cô không nghi ngờ Lăng Dạ, liền uống cạn. Lăng Dạ cũng uống hết ly của mình. Hắn ôm cô nằm xuống giường, kéo chăn trùm kín cả hai, giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhưng chỉ mười phút sau, Tô Mạt bắt đầu cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn. Một luồng hơi nóng từ bụng dưới bắt đầu lan tỏa ra khắp các chi. Tim cô đập thình thịch, làn da trở nên nhạy cảm đến mức chỉ cần chạm nhẹ vào tấm chăn lụa cũng khiến cô rùng mình.

– Lăng Dạ... em... em thấy nóng quá... – Cô thì thầm, giọng nói đã bắt đầu nhuốm màu dục vọng mà chính cô cũng không nhận ra.

Lăng Dạ lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn. Dù là người tính toán, nhưng hắn đã đánh giá thấp tác dụng của loại thuốc này đối với chính cơ thể mình. Ánh mắt hắn nhìn Tô Mạt trong bóng tối rực lên như hổ đói.

– Thuốc đó... có vấn đề. – Hắn khàn giọng, bàn tay to lớn không tự chủ được mà luồn vào trong áo ngủ của cô, tìm kiếm sự mát mẻ từ làn da trắng sứ.

Khi lão Phúc tưởng rằng cả hai đã trúng thuốc mê và bắt đầu lẻn vào phòng làm việc bên cạnh để lục lọi, thì bên trong phòng ngủ, một cuộc chiến khác đang bùng nổ. Không còn là diễn kịch để đánh lừa kẻ địch, lúc này cả hai đều bị bản năng và dược tính chi phối.

Lăng Dạ thô bạo lật người Tô Mạt lại, ép cô dưới thân mình. Hắn không còn sự lạnh lùng hay tàn nhẫn của những ngày đầu, thay vào đó là một sự khao khát điên cuồng.

– Mạt Mạt... là em tự chuốc lấy... – Hắn lầm bầm rồi cúi xuống ngấu nghiến đôi môi cô.

Nụ hôn lần này không đắng chát vị máu, mà ngọt ngào như mật độc. Tô Mạt không còn đẩy hắn ra. Dưới tác dụng của thuốc, sự hận thù dường như tạm thời bị đẩy lùi, chỉ còn lại nhu cầu được lấp đầy khoảng trống trong lòng. Cô chủ động vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn sát lại gần mình hơn.

Tiếng vải vóc xé rách vang lên trong đêm tối, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề. Lăng Dạ chiếm lấy cô một cách mãnh liệt, từng nhịp chuyển động đều như muốn khảm sâu linh hồn mình vào cơ thể cô. Trong cơn mê loạn, Tô Mạt cảm thấy mình như một cánh diều gặp gió lớn, chỉ có thể nương tựa vào người đàn ông đang cuồng nhiệt chiếm hữu mình.

Khoái lạc ập đến như sóng thần, nhấn chìm cả hai vào một thế giới chỉ có sự va chạm da thịt và những tiếng rên rỉ đầy mê hoặc. Lăng Dạ gọi tên cô liên tục, mỗi lần gọi là một lần khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.

Ở phòng bên cạnh, lão Phúc vẫn đang loay hoay với cái két sắt, lão không hề hay biết rằng "con mồi" của lão đang trải qua một đêm nồng cháy nhất từ trước đến nay.

Khi mọi thứ đạt đến đỉnh điểm và dần lắng xuống, thuốc cũng dần tan hết tác dụng. Tô Mạt nằm trong lồng ngực đẫm mồ hôi của Lăng Dạ, hơi thở vẫn còn hổn hển. Cô nhìn lên trần nhà, lòng trĩu nặng một cảm giác tội lỗi nhưng cũng đầy thỏa mãn.

Lăng Dạ siết chặt vòng tay, hôn lên đỉnh đầu cô. Hắn biết, sau đêm nay, dù kẻ phản bội có bị bắt hay không, thì sợi dây liên kết giữa hắn và Tô Mạt đã không còn cách nào tháo gỡ.

– Ngủ đi. – Hắn thì thầm, giọng nói hiếm hoi mang theo sự dịu dàng thực sự. – Ngày mai, chúng ta sẽ kết thúc trò chơi này.

Tô Mạt nhắm mắt lại, nước mắt khẽ lăn dài. Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, cô chọn cách tin vào hơi ấm của kẻ thù.