MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Đế VươngChương 13: Hạ màn

Lồng Giam Của Đế Vương

Chương 13: Hạ màn

1,029 từ

Ánh nắng buổi sớm rạng rỡ chiếu qua khung cửa sổ nhưng không thể làm vơi đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm cả tòa biệt thự.

Lăng Dạ tỉnh dậy từ sớm, hắn đã thay bộ đồ đen quen thuộc, gương mặt lấy lại vẻ lạnh lùng như sương giá. Tô Mạt cũng đã chuẩn bị xong, cô mặc một bộ đồ da ôm sát, mái tóc cột cao gọn gàng, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng. Ánh mắt hai người chạm nhau, một thoáng bối rối về chuyện đêm qua lướt qua, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự kiên định.

Hôm nay là ngày lão quản gia Phúc định thực hiện chuyến bay bí mật để rời khỏi thành phố N với "mật mã" mà lão tưởng đã đánh cắp được.

Tại căn hầm bí mật, lão Phúc đang hối hả gõ những dòng lệnh cuối cùng để chuyển dữ liệu vào ổ cứng di động. Gương mặt già nua của lão hiện lên vẻ tham lam đến đáng sợ.

– Hai đứa trẻ ngu ngốc... cứ việc giết nhau đi, tiền này sẽ thuộc về ta! – Lão cười khàn khàn.

– Ông vui mừng hơi sớm rồi đấy, chú Phúc.

Giọng nói trầm thấp của Lăng Dạ vang lên từ phía cầu thang. Lão Phúc giật bắn mình, chiếc ổ cứng rơi xuống bàn. Lão quay lại, thấy Lăng Dạ và Tô Mạt đang đứng đó, tay cầm súng, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.

– Chủ... chủ nhân? Sao hai người có thể tỉnh lại sớm thế? – Lão Phúc lắp bắp, đôi chân run rẩy.

– Ông nghĩ chút thuốc mê rẻ tiền đó có thể hạ gục được tôi sao? – Lăng Dạ tiến lại gần, họng súng đen ngóm chỉ thẳng vào trán lão quản gia. – Suốt 20 năm qua, gia đình tôi đối xử với ông không tệ, tại sao ông lại phản bội?

Lão Phúc biết mình không còn đường lui, lão đột nhiên cười lớn, điệu cười điên dại: – Đối xử không tệ? Tôi chỉ là một con chó canh nhà cho các người! Cha của cậu và cha của cô ta... họ nắm giữ khối tài sản khổng lồ đó nhưng lại muốn dùng nó để làm từ thiện, để "rửa tay gác kiếm". Tôi không cam tâm! Tôi xứng đáng được hưởng một phần trong đó!

Tô Mạt bước lên một bước, giọng cô nghẹn lại vì tức giận: – Vì tiền mà ông đã giết cha mẹ tôi? Ông đã khiến tôi và Lăng Dạ hận thù nhau suốt mười năm?

Lão Phúc nhìn Tô Mạt, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn: – Đúng thế! Chính ta đã tráo đổi huy hiệu, chính ta đã gửi tin nhắn giả mạo để cha cô nghĩ rằng cha Lăng Dạ muốn chiếm đoạt mật mã. Kết quả thật mỹ mãn, họ đã tự tiêu diệt lẫn nhau.

Lăng Dạ siết chặt cò súng, sát khí tỏa ra khiến không gian xung quanh như hạ xuống vài độ. Nhưng trước khi hắn kịp nổ súng, Tô Mạt đã giữ tay hắn lại. Cô nhìn vào màn hình máy tính vẫn đang chạy dở.

– Đợi đã, Lăng Dạ. Hãy để lão thấy sự thật trước khi lão chết.

Tô Mạt lướt nhanh đôi tay trên bàn phím. Cô kích hoạt tệp tin mật mã số 0 thực sự bằng dấu vân tay của mình và của Lăng Dạ (thứ mà cô đã bí mật lấy được trong đêm qua).

Thay vì một bản thiết kế vũ khí hay một mã số chuyển tiền, màn hình hiện lên hai bức thư điện tử được lập trình sẵn để gửi đi khi cả hai người đủ 25 tuổi.

"Gửi Dạ Nhi và Mạt Mạt. Nếu các con đọc được những dòng này, nghĩa là chúng ta không còn nữa. Toàn bộ tài sản này không phải để buôn bán súng đạn, mà là một quỹ giáo dục và y tế mang tên hai gia đình. Chúng ta hy vọng các con sẽ cùng nhau quản lý nó, xóa bỏ bóng tối của quá khứ và sống một cuộc đời bình yên."

Lão Phúc nhìn chằm chằm vào màn hình, ổ cứng trong tay lão chỉ là một đống mã độc vô dụng mà Tô Mạt đã cài vào từ trước. Lão gào lên: – Không thể nào! Tiền đâu? Vũ khí đâu? Không thể chỉ là một quỹ từ thiện!

– Ông vĩnh viễn không hiểu được tình bạn giữa cha tôi và cha Tô Mạt. – Lăng Dạ lạnh lùng nói. – Ông chết vì sự tham lam của chính mình.

Đoàng!

Tiếng súng vang lên khô khốc. Lão Phúc đổ gục xuống, kết thúc một đời đầy âm mưu và tội lỗi.

Căn hầm trở nên im lặng lạ kỳ. Tô Mạt nhìn vào bức thư của cha mẹ, nước mắt lã chã rơi. Mười năm hận thù, mười năm giam cầm, hóa ra tất cả đều là một sự hiểu lầm đẫm máu.

Lăng Dạ từ phía sau bước tới, hắn ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cô. Hắn không nói gì, chỉ để cô khóc tựa vào ngực mình. Lần đầu tiên sau mười năm, hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình được trút bỏ.

– Mạt Mạt, tất cả đã kết thúc rồi. – Hắn thầm thì.

Tô Mạt ngước nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe: – Kết thúc thật sao? Vậy còn tôi? Anh sẽ thả tôi đi chứ?

Lăng Dạ khựng lại. Ánh mắt hắn trở nên phức tạp. Sự chiếm hữu trong hắn vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa quyện với một thứ tình cảm khác sâu đậm hơn. Hắn nâng khuôn mặt cô lên, hôn nhẹ vào mắt cô:

– Tôi trả tự do cho em. Nhưng Tô Mạt... tôi hy vọng em sẽ dùng sự tự do đó để chọn ở lại bên tôi. Không phải với tư cách một con tin, mà là người cùng tôi quản lý di chúc của cha mẹ chúng ta.

Tô Mạt im lặng. Tự do đang ở ngay trước mắt, nhưng trái tim cô dường như đã bị "chiếc lồng" này giữ chặt mất rồi.