MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Đế VươngChương 14: Khởi đầu mới

Lồng Giam Của Đế Vương

Chương 14: Khởi đầu mới

941 từ

Sau cái chết của quản gia Phúc, tòa biệt thự trên đỉnh núi dường như rộng lớn và trống trải hơn bao giờ hết. Những xiềng xích vô hình từng trói buộc Tô Mạt đã biến mất, nhưng sự im lặng giữa cô và Lăng Dạ lại trở thành một loại áp lực mới.

Sáng hôm đó, Lăng Dạ đứng ở ban công, nhìn về phía chân trời thành phố N. Hắn đã thay đổi. Sự tàn nhẫn trong ánh mắt được thay thế bằng một vẻ trầm ngâm khó đoán. Hắn cầm một tấm hộ chiếu và một tấm séc đặt lên bàn, đẩy về phía Tô Mạt.

– Em đi đi. – Hắn nói, giọng khô khốc. – Máy bay đã sẵn sàng ở sân thượng. Em có thể đi bất cứ đâu em muốn. Tiền trong tài khoản này đủ để em sống sung túc cả đời.

Tô Mạt nhìn tấm hộ chiếu, lòng cô thắt lại. Đây là thứ cô từng khao khát đến phát điên, từng liều mạng để có được. Nhưng khi nó nằm ngay trước mặt, cô lại cảm thấy hụt hẫng.

– Anh thực sự để tôi đi sao? – Cô hỏi lại, giọng run run.

Lăng Dạ quay lưng lại phía cô, vì hắn sợ nếu nhìn vào đôi mắt ấy, hắn sẽ lại điên cuồng mà giữ cô lại. – Tôi nợ gia đình em, nợ em mười năm thanh xuân. Trả lại tự do cho em là điều duy nhất tôi có thể làm lúc này.

Tô Mạt không nói thêm lời nào. Cô thu dọn vài món đồ đơn giản, cầm lấy tấm hộ chiếu rồi bước ra cửa. Khi đi ngang qua Lăng Dạ, cô khựng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn bước tiếp. Tiếng động cơ trực thăng vang lên, xé toạc không gian yên tĩnh, mang theo cô gái duy nhất khiến trái tim của "đế vương bóng đêm" biết rung động đi xa.

...

Ba tháng sau.

Tô Mạt chuyển đến một thị trấn nhỏ ven biển ở miền Nam nước Pháp. Cô sống một cuộc đời bình yên, không máy tính, không mật mã, không súng đạn. Hàng ngày cô đi dạo trên bãi cát, vẽ tranh và dạy trẻ em trong vùng học toán. Cô tưởng mình đã quên được thành phố N, quên được người đàn ông mang tên Lăng Dạ.

Nhưng mỗi đêm, khi tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá, hình ảnh đôi mắt đen sâu thẳm và vòng tay nóng bỏng của hắn lại hiện về trong tâm trí cô. Cô nhận ra, dù cơ thể cô đã tự do, nhưng linh hồn cô vẫn bị giam cầm trong ký ức về hắn.

Cô không hề biết rằng, ở một góc phố nhỏ đối diện căn nhà của cô, luôn có một chiếc xe đen đỗ sẵn. Lăng Dạ chưa bao giờ thực sự rời bỏ cô. Hắn âm thầm bảo vệ cô khỏi những kẻ thù cũ, lặng lẽ nhìn cô mỉm cười qua ống kính viễn vọng. Hắn tôn trọng sự tự do của cô, nhưng hắn cũng không thể sống nếu thiếu đi hơi thở của cô.

Trong thời gian đó, Lăng Dạ đã thay đổi hoàn toàn tổ chức của mình. Hắn dùng số tiền trong mật mã số 0 để xây dựng bệnh viện và trường học đúng như di chúc của cha mẹ hai bên. Hắn muốn gột rửa đôi bàn tay nhúng máu của mình, để một ngày nào đó có thể đường đường chính chính đứng trước mặt cô.

Một buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển, Tô Mạt đang ngồi vẽ tranh trên bãi biển thì một bóng đen cao lớn phủ lên khung tranh của cô. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc thoảng qua cánh mũi khiến tim cô suýt chút nữa thì ngừng đập.

Cô ngước lên, thấy Lăng Dạ đang đứng đó. Hắn không mặc vest đen trịnh trọng mà mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, tay cầm một đóa hoa hồng đỏ thắm.

– Em sống tốt chứ, mèo nhỏ? – Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười lần này không có chút tà mị nào, chỉ có sự chân thành đến đau lòng.

Tô Mạt buông cây cọ vẽ, nước mắt dâng đầy khóe mi. – Anh vẫn luôn theo dõi tôi?

– Tôi đã hứa trả tự do cho em, nhưng tôi không hứa sẽ ngừng yêu em. – Lăng Dạ tiến lại gần, quỳ một chân xuống bãi cát mềm, nhìn thẳng vào mắt cô. – Mạt Mạt, quá khứ đã qua, nợ máu cũng đã trả. Bây giờ, tôi không phải là kẻ giam cầm em, tôi chỉ là một người đàn ông muốn dành cả cuộc đời để bù đắp cho em. Em có thể... cho tôi một cơ hội nữa không?

Tô Mạt nhìn đóa hoa hồng, rồi nhìn người đàn ông từng là nỗi khiếp sợ của mình. Cô nhận ra rằng, sự chiếm hữu lớn nhất không phải là dùng xiềng xích, mà là dùng tình yêu để giữ chân một người.

Cô mỉm cười, đưa tay ra nắm lấy tay hắn: – Nếu em nói không, anh có bắt em về lại thành phố N không?

Lăng Dạ nắm chặt tay cô, hôn lên những ngón tay thanh mảnh: – Không. Nhưng tôi sẽ chuyển đến đây, làm hàng xóm của em cho đến khi em đồng ý mới thôi.

Tiếng sóng biển rì rào như chúc phúc cho họ. Một khởi đầu mới thực sự đã bắt đầu, không còn giam cầm, không còn hận thù, chỉ còn lại sự chân thành giữa hai trái tim đã từng chịu quá nhiều tổn thương.