668 từ
Tiếng sóng vỗ rì rào ngoài bãi biển dường như làm cho không gian trong căn nhà nhỏ của Tô Mạt trở nên lãng mạn và riêng tư hơn bao giờ hết. Sau bữa tối đơn giản với rượu vang và ánh nến, không khí giữa hai người không còn sự căng thẳng của mười năm hận thù, mà chỉ còn lại sự khao khát dồn nén suốt ba tháng xa cách.
Lăng Dạ đứng tựa bên cửa sổ, ánh trăng bạc soi rõ gương mặt cương nghị của hắn. Hắn nhìn Tô Mạt, ánh mắt không còn vẻ độc đoán của một vị "Đế vương", mà tràn đầy sự che chở.
– Em thực sự không giận vì tôi đã lén theo dõi em sao? – Hắn thấp giọng hỏi.
Tô Mạt bước lại gần, cô đặt tay lên lồng ngực hắn, nơi trái tim đang đập mạnh mẽ. – Nếu anh không đến, có lẽ em cũng sẽ là người quay về tìm anh. Em nhận ra tự do mà không có anh... cũng giống như một loại giam cầm khác.
Câu nói của cô như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Lăng Dạ không kìm chế được nữa, hắn cúi xuống, ôm chặt lấy eo cô và đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Nụ hôn này không còn sự thô bạo của sự trừng phạt, mà là sự trân trọng, nâng niu và cả sự cầu khẩn.
Hắn bế thắt cô lên, sải bước về phía chiếc giường gỗ nhỏ kê cạnh cửa sổ hướng ra biển. Trong không gian nồng đượm mùi muối biển và hương đàn hương quen thuộc, Lăng Dạ chậm rãi trút bỏ lớp áo sơ mi của mình và giúp cô thoát khỏi chiếc váy lụa mỏng manh.
Dưới ánh trăng, làn da của Tô Mạt đẹp như một tác phẩm nghệ thuật. Lăng Dạ quỳ giữa hai chân cô, bàn tay to lớn vuốt ve dọc theo đùi cô, khiến cô khẽ rùng mình vì sung sướng.
– Lần này... em là của tôi một cách tự nguyện chứ? – Hắn thầm thì, giọng khàn đặc.
– Vâng... hoàn toàn tự nguyện. – Tô Mạt đáp, đôi mắt mọng nước nhìn hắn đầy yêu thương.
Sự va chạm thể xác diễn ra vô cùng mãnh liệt nhưng cũng đầy sự âu yếm. Lăng Dạ nâng niu từng tấc da thịt của cô, như muốn dùng sự nhiệt tình của mình để xóa đi những vết sẹo tâm hồn mà hắn đã từng gây ra. Mỗi nhịp chuyển động của hắn đều nhịp nhàng với tiếng sóng biển ngoài kia, đưa cả hai lên đỉnh cao của khoái lạc.
Tô Mạt ôm chặt lấy cổ hắn, tiếng rên rỉ của cô hòa quyện vào tiếng gió biển. Cô không còn cảm thấy nhục nhã, không còn cảm thấy bị cưỡng ép. Trong giây phút này, cô cảm nhận được tình yêu điên cuồng và sự bảo hộ tuyệt đối của người đàn ông này dành cho mình.
Khi cơn bão tình ái dần lắng xuống, Lăng Dạ ôm cô vào lòng, cả hai cùng nhìn ra mặt biển lấp lánh ánh trăng. Hắn hôn nhẹ lên vai cô, nơi từng có những dấu vết hận thù, giờ đây chỉ còn lại sự mịn màng.
– Mạt Mạt, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu lại. Không có hận thù, không có mật mã số 0, chỉ có anh và em.
Tô Mạt mỉm cười, vùi đầu vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim bình yên. – Vâng, từ nay về sau, em sẽ là "con chim nhỏ" tự nguyện ở lại trong chiếc lồng của anh. Nhưng lần này, chiếc lồng đó được làm bằng tình yêu.
Bên bờ biển nước Pháp xa xôi, một câu chuyện tình đầy máu, nước mắt và hận thù đã khép lại bằng một cái kết ngọt ngào. Lăng Dạ vẫn chiếm hữu, vẫn độc đoán, nhưng hắn đã biết cách dùng trái tim để giữ lấy người phụ nữ của đời mình.