Trong cái tĩnh lặng đến phát sợ của "lâu đài cô độc", Vân Tương Hi bắt đầu nhận ra một sự thay đổi đáng sợ bên trong chính mình. Sự im lặng không còn là vũ khí phản kháng, mà nó dần trở thành một liều thuốc độc gặm nhấm lý trí của nàng. Mỗi ngày, chỉ có khuôn mặt của Thẩm Ngọc Chi, giọng nói của Thẩm Ngọc Chi, và hơi ấm của Thẩm Ngọc Chi. Nàng bắt đầu quên mất âm thanh của tiếng vó ngựa, quên mất vị mặn của mồ hôi trên bãi tập.
Sáng hôm ấy, tuyết đầu mùa rơi lất phất trên những cánh hoa hồng gai, nhuộm trắng cả khu vườn rực đỏ. Thẩm Ngọc Chi mang vào phòng một chiếc lồng chim bằng vàng, bên trong là một con chim oanh vàng nhỏ nhắn nhưng đôi mắt nó đờ đẫn, đôi cánh rũ xuống như đã bỏ cuộc từ lâu.
"Hi nhi, nhìn xem, nó rất giống muội." Ngọc Chi đặt chiếc lồng lên bàn, mỉm cười dịu dàng. "Lúc mới bắt về, nó đập cánh đến rỉ máu, tuyệt thực đòi chết. Nhưng giờ thì nhìn xem, nó đã biết cách hót để được ta cho ăn hạt kê."
Tương Hi bước đến, ngón tay thanh mảnh lướt qua những thanh lồng vàng lạnh ngắt. Nàng quay sang nhìn hắn, ánh mắt lần đầu tiên sau nhiều ngày có một chút tia sáng, nhưng đó là thứ ánh sáng kỳ quái, mông lung.
"Nếu nó không hót nữa, huynh sẽ làm gì?"
Ngọc Chi tiến lại gần, vòng tay qua cổ nàng, vùi mặt vào hõm vai nàng hít hà. "Thì ta sẽ bẻ gãy cổ nó, ép nó thành tiêu bản để mãi mãi giữ được dáng vẻ xinh đẹp nhất. Nhưng muội thì khác... muội không cần hót, chỉ cần muội thở thôi là đủ."
Tương Hi khẽ cười, một điệu cười thanh tao nhưng chứa đầy sự rạn vỡ. Nàng đột ngột xoay người lại, chủ động vòng tay ôm lấy cổ hắn. Đây là lần đầu tiên nàng chủ động chạm vào hắn kể từ đêm huyết thề. Thẩm Ngọc Chi sững sờ, toàn thân hắn cứng đờ, hơi thở trở nên dồn dập vì sự sung sướng bất ngờ.
"Ngọc Chi... ta mệt rồi. Ta không muốn hận huynh nữa." Nàng thì thầm, giọng nói như rót mật vào tai kẻ điên tình. "Thế giới ngoài kia đã bỏ rơi ta, phụ thân đã từ ta, Tiêu Dực đã biến mất. Nếu huynh là người duy nhất còn lại, vậy thì hãy để ta dựa vào huynh đi."
Lòng bàn tay Thẩm Ngọc Chi run rẩy. Hắn ôm chặt lấy nàng, siết mạnh như muốn khảm nàng vào xương thịt mình. Hắn không nhìn thấy khuôn mặt của Tương Hi lúc này – một khuôn mặt không có lấy một chút tình cảm, chỉ có sự lạnh lẽo cực độ của một kẻ đã hạ quyết tâm bước vào trò chơi sinh tử.
"Hi nhi... muội nói thật chứ? Muội sẽ không lừa ta chứ?" Hắn nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi của kẻ chiếm hữu rơi xuống vai nàng.
"Ta không lừa huynh. Nhưng ở đây ngột ngạt quá, ta muốn uống rượu hoa đào do chính tay huynh ủ. Huynh đi lấy cho ta được không?"
Ngọc Chi như một đứa trẻ nhận được kẹo, hắn gật đầu lia lịa rồi vội vàng rời đi, thậm chí quên cả việc khóa cửa ngoài như mọi khi. Hắn quá tin vào sự sụp đổ của nàng, quá tin vào cái ôm giả tạo ấy.
Ngay khi bóng dáng áo trắng biến mất sau hành lang, ánh mắt Tương Hi lập tức trở nên sắc lẹm. Nàng không bỏ trốn. Nàng đi đến chiếc lồng chim vàng, không phải để thả con chim ra, mà là để lấy ra một cây kim mảnh giấu dưới đáy lồng – thứ mà nàng đã lén chuẩn bị từ đống đồ nữ công mà hắn mang tới.
Nàng đi đến bát thuốc còn dở trên bàn của Ngọc Chi, nhỏ một giọt chất lỏng từ đầu cây kim vào đó. Đó không phải là độc chết người ngay lập tức, mà là một loại dược thảo khiến người ta sinh ra ảo giác, dần dần rơi vào cơn điên loạn mà không hay biết.
"Huynh muốn ta cùng thối rữa với huynh sao?" Tương Hi nhìn vào gương đồng, tự tay tô lại lớp son đỏ thẫm. "Được, vậy chúng ta hãy cùng nhau điên rẽ. Ta sẽ khiến huynh không phân biệt được đâu là yêu, đâu là hận, đâu là thực, đâu là mơ."
Khi Thẩm Ngọc Chi quay lại với vò rượu trên tay, hắn thấy Tương Hi đang ngồi bên cửa sổ, tuyết rơi vương trên tóc nàng, trông nàng đẹp một cách tàn nhẫn. Nàng mỉm cười với hắn, một nụ cười mà sau này, trong những cơn mê sảng điên cuồng nhất, hắn vẫn không thể nào quên được.
Mầm mống của sự nổi loạn không phải là một cuộc đào tẩu đẫm máu, mà là một sự hóa thân. Nàng đã quyết định trở thành một "kẻ điên" giống như hắn, để dùng sự điên cuồng ấy nuốt chửng lấy hắn từ bên trong.