MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 14

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 14

1,408 từ · ~8 phút đọc

Sau ngày đại lễ tế đàn, Vân Tương Hi bị đưa trở về phủ Thế tử như một linh hồn đã chết. Nàng không còn khóc, không còn nhìn về phía cửa sổ, thậm chí không còn phản ứng khi Thẩm Ngọc Chi chạm vào người. Nàng nằm trên chiếc giường lớn, giữa những lớp màn trăng mờ mịt, tựa như một đóa hoa quỳnh đã bị tước hết nhựa sống, chỉ chờ ngày tàn héo.

Thẩm Ngọc Chi thì ngược lại, hắn dường như đang đắm chìm trong một loại khoái cảm kỳ dị. Hắn không hề băng bó kỹ vết thương do mũi tên nàng đâm trên lòng bàn tay, cứ để nó đóng vảy một cách xấu xí, xem đó như một "vết sẹo tình yêu" minh chứng cho sự gắn kết máu thịt giữa hai người.

Hắn bắt đầu thực hiện một kế hoạch mới mà hắn gọi là "Bù đắp". Hắn sai người dỡ bỏ toàn bộ tường rào quanh tẩm viện, thay vào đó là một rừng hoa hồng gai đỏ rực, chỉ để nàng có thể ngắm hoa mà không thấy những bức tường khô khốc. Hắn mang về hàng vạn cuốn sách lạ, những món đồ chơi tinh xảo từ Tây Vực, thậm chí là cả những thợ may giỏi nhất kinh thành để dệt cho nàng những bộ y phục mà mỗi sợi chỉ đều được đính ngọc trai.

"Hi nhi, muội nhìn xem, món trang sức này có đẹp không?"

Ngọc Chi ngồi bên giường, cầm một chiếc vòng cổ bằng vàng ròng, ở giữa khảm một viên hồng ngọc lớn như giọt máu. Hắn nhẹ nhàng nâng cổ nàng lên, đeo chiếc vòng vào. Viên ngọc lạnh ngắt chạm vào da thịt khiến Tương Hi khẽ rùng mình, nhưng đôi mắt nàng vẫn nhìn chăm chăm vào hư không.

"Huynh đã giết chết trái tim ta, giờ huynh lại muốn dùng vàng bạc để trang trí cho cái xác này sao?" Giọng nàng khàn đặc, vô hồn.

Bàn tay Ngọc Chi khựng lại, hắn áp khuôn mặt gầy gò của mình vào gò má nàng, thì thầm: "Ta không giết nó, ta chỉ đang nhốt nó lại để bảo vệ nó khỏi những tổn thương từ thế gian ngoài kia. Hi nhi, giờ muội chỉ có ta, muội phải hiểu rằng trên đời này, chỉ có ta mới không bao giờ phản bội muội."

Hắn bế nàng dậy, đưa nàng ra phía ban công mới dựng, nơi có thể nhìn bao quát cả khu vườn đầy hoa hồng gai. Gió thổi qua, mang theo hương hoa nồng nàn đến nghẹt thở.

"Muội có thấy không? Phủ Tướng quân đã đóng cửa rêu phong, Tiêu Dực đã bị đưa đi một nơi rất xa. Thế giới cũ của muội đã tan biến rồi. Ở đây, muội là vương hậu duy nhất của ta."

Tương Hi nhìn xuống khu rừng hoa hồng gai phía dưới. Nàng biết, những bụi hoa rực rỡ kia thực chất là một trận pháp phòng thủ của Ám Các, mỗi chiếc gai đều tẩm kịch độc. Hắn không chỉ giam nàng trong phòng, hắn đã biến cả phủ Thế tử thành một "lâu đài cô độc" giữa kinh thành náo nhiệt.

Đêm đó, Thẩm Ngọc Chi nằm bên cạnh nàng, hắn không dùng xích sắt nữa, mà dùng chính cơ thể mình để bao bọc lấy nàng. Hắn nắm chặt lấy bàn tay nàng, đan mười ngón tay vào nhau, hít hà mùi hương trên tóc nàng như một kẻ nghiện thuốc.

"Đừng rời xa ta... nếu muội rời đi, ta sẽ đốt cháy cả kinh thành này để làm lễ tang cho tình yêu của chúng ta."

Trong bóng tối, Tương Hi khẽ mở mắt. Nàng cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của người đàn ông bên cạnh. Nàng nhận ra một điều đáng sợ: Thẩm Ngọc Chi không chỉ muốn chiếm hữu nàng, hắn đang dần dần "đồng hóa" nàng vào cơn điên của hắn. Nàng nhìn thấy sự sụp đổ của chính mình khi đôi bàn tay nàng vô thức siết lại tay hắn. Sự cô độc cực hạn đang khiến nàng bắt đầu nảy sinh một loại cảm xúc méo mó – một sự phụ thuộc vào chính kẻ đã hủy hoại đời mình.

Lâu đài này không có lối thoát, vì lối thoát duy nhất chính là trái tim của kẻ điên đang ôm chặt lấy nàng kia.

--------------

"...Trong bóng tối, Tương Hi khẽ mở mắt. Nàng cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của người đàn ông bên cạnh. Nàng nhận ra một điều đáng sợ: Thẩm Ngọc Chi không chỉ muốn chiếm hữu nàng, hắn đang dần dần 'đồng hóa' nàng vào cơn điên của hắn. Nàng nhìn thấy sự sụp đổ của chính mình khi đôi bàn tay nàng vô thức siết lại tay hắn. Sự cô độc cực hạn đang khiến nàng bắt đầu nảy sinh một loại cảm xúc méo mó – một sự phụ thuộc vào chính kẻ đã hủy hoại đời mình.

Lâu đài này không có lối thoát, vì lối thoát duy nhất chính là trái tim của kẻ điên đang ôm chặt lấy nàng kia.

Cảm nhận được sự đáp lại yếu ớt từ những ngón tay của nàng, hơi thở của Thẩm Ngọc Chi bỗng trở nên dồn dập. Hắn xoay người, đè ép cơ thể gầy gò của nàng dưới thân mình. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt hắn rực lên một thứ ánh sáng vừa thành kính vừa tà ác.

"Hi nhi... cuối cùng muội cũng chịu nhìn ta rồi."

Hắn bắt đầu hôn nàng, nụ hôn không còn mang tính chất cưỡng đoạt thô bạo như trước, mà chậm rãi, nhấm nháp từng chút một như kẻ lữ hành chết khát tìm thấy ốc đảo. Bàn tay hắn luồn vào trong lớp y phục bằng lụa mỏng manh, vuốt ve làn da mịn màng nhưng lạnh lẽo của nàng.

Tương Hi không chống cự, nàng nằm đó như một pho tượng ngọc, nhưng hơi thở dần trở nên đứt quãng dưới những cái chạm đầy ma lực của hắn. Ngọc Chi khéo léo trút bỏ lớp y phục cuối cùng, để lại hai cơ thể quấn lấy nhau giữa đống chăn gối thơm mùi trầm hương.

Hắn cúi xuống, hôn lên viên hồng ngọc trên cổ nàng, rồi trượt dần xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo nhịp thở. Tương Hi khẽ rên rỉ, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để kích thích con thú hoang trong lòng Ngọc Chi. Hắn thâm nhập vào nàng một cách nồng nhiệt, nhịp điệu lúc trầm lúc bổng, mỗi lần va chạm đều như muốn khảm sâu tên mình vào tận cùng xương tủy nàng.

Viên hồng ngọc trên cổ nàng đung đưa theo nhịp chuyển động của hai cơ thể, thỉnh thoảng va đập vào làn da trắng ngần, tạo nên những vệt đỏ hằn lên đầy ám ảnh. Trong cơn mê say, Ngọc Chi ghé sát tai nàng, giọng nói khàn đặc vì dục vọng:

"Nói đi, muội là của ai? Nói rằng muội yêu ta, dù là giả dối cũng được..."

Tương Hi nhắm nghiền mắt, nước mắt lặng lẽ chảy dài xuống thái dương. Nàng cảm nhận được sự khoái cảm nhục dục đang tàn phá ý chí của mình, một thứ cảm giác tội lỗi và điên rồ. Nàng vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn xuống thấp hơn, đôi môi nàng mấp máy nhưng không thốt ra lời.

Đêm đó, trong tòa lâu đài hoa hồng gai, sự giao hòa xác thịt giữa kẻ điên và người bị giam cầm diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Ngọc Chi chiếm lấy nàng hết lần này đến lần khác, như thể muốn dùng dục vọng để lấp đầy hố sâu ngăn cách giữa hai người.

Khi mọi thứ lắng xuống, hắn vẫn không buông nàng ra, mà ôm chặt lấy nàng vào lòng, đầu gục vào hõm cổ nàng, ngủ thiếp đi như một đứa trẻ vừa tìm được món đồ chơi yêu thích nhất. Tương Hi nhìn qua vai hắn, hướng về phía rừng hoa hồng gai đỏ quạch dưới ánh trăng. Nàng biết, mình đã thực sự chìm sâu vào vũng bùn này. Sự chiếm hữu của hắn không còn là xiềng xích trên chân, mà đã trở thành những chiếc gai nhọn đâm xuyên qua linh hồn nàng, khiến nàng vừa đau đớn, vừa không thể tách rời.