MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 13

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 13

901 từ · ~5 phút đọc

Đại lễ tế đàn diễn ra vào một ngày trời không một gợn mây, nhưng không khí lại u ám đến mức khiến người ta khó thở. Đỉnh núi Kỳ Sơn được bao phủ bởi hàng ngàn binh sĩ, cờ xí rợp trời. Giữa đám đông ấy, Thẩm Ngọc Chi nắm chặt tay Vân Tương Hi, dắt nàng bước lên đài cao.

Hôm nay nàng mặc một bộ lễ phục màu tím sẫm, khuôn mặt được trang điểm lộng lẫy nhưng vô hồn như một pho tượng đá. Dưới lớp váy rộng, sợi dây lụa đỏ bện thép vẫn khóa chặt cổ chân nàng với cổ tay của Thẩm Ngọc Chi. Hắn muốn cả thế giới này thấy rằng nàng là người của hắn, không thể tách rời.

"Nhìn kìa Hi nhi," Ngọc Chi khẽ tựa vào tai nàng, tay chỉ về phía đoàn quân đang dàn trận dưới chân núi, nơi lá đại kỳ của phủ Tướng quân đang bay phấp phới. "Phụ thân muội đến rồi. Ông ấy mang theo ba ngàn tinh binh, định dùng máu để rửa sạch phủ Thế tử của ta."

Tương Hi nhìn bóng dáng oai phong của phụ thân mình từ xa, trái tim nàng thắt lại. Nàng biết, dưới chân núi kia đã được gài sẵn hàng ngàn hỏa hổ và cạm bẫy của Ám Các. Đây không phải là một cuộc giải cứu, đây là một hố chôn tập thể mà Thẩm Ngọc Chi đã dày công chuẩn bị.

"Dừng lại đi, Ngọc Chi..." Nàng khẽ cầu xin, giọng run rẩy. "Huynh muốn gì ở ta cũng được, nhưng đừng giết ông ấy."

Thẩm Ngọc Chi bật cười, tiếng cười của hắn tan vào trong gió, nghe vừa thê lương vừa điên dại. "Ta muốn gì? Ta muốn muội tự tay cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng này. Ta muốn muội hiểu rằng, trên thế gian này, người duy nhất muội có thể dựa dẫm chỉ có kẻ điên mang tên Thẩm Ngọc Chi này mà thôi."

Hắn đột ngột rút từ trong tay áo ra một mũi tên bằng bạc, phía trên có gắn ám ký của phủ Tướng quân – thứ mà hắn đã cướp được từ người của Thanh Nhi. Hắn đặt mũi tên vào tay nàng, ép bàn tay nàng nắm chặt lấy nó.

"Ám vệ của ta đã nhận lệnh. Nếu ta phất tay, hỏa hổ sẽ nổ, ba ngàn người dưới kia sẽ tan thành tro bụi. Nhưng nếu muội tự tay dùng mũi tên này đâm vào lòng bàn tay ta, thề trước trời đất rằng từ nay đoạn tuyệt tình thân, vĩnh viễn không rời khỏi phủ Thế tử... ta sẽ cho họ một con đường sống."

Tương Hi nhìn mũi tên sắc lẹm, rồi nhìn vào đôi mắt đang chứa đầy sự cuồng nhiệt và cả sự tuyệt vọng của hắn. Hắn đang đánh cược, hắn dùng mạng sống của cha nàng để đổi lấy một lời thề giả dối từ nàng. Hắn điên rồi, hắn thà bị nàng đâm, thà bị nàng hận, còn hơn là nhìn nàng hướng về phía người khác.

"Tương Hi! Đừng nghe hắn!" Từ dưới chân núi, tiếng gầm của Vân lão tướng quân vang lên, hào hùng nhưng đầy bi tráng. Ông đã nhìn thấy con gái mình bị khống chế trên đài cao.

Ngọc Chi lạnh lùng giơ tay lên, chuẩn bị ra hiệu cho cung thủ khai hỏa.

"Ta thề!" Tương Hi hét lên, âm thanh xé toạc bầu không khí. Nàng dứt khoát đâm mạnh mũi tên bạc vào lòng bàn tay đang mở rộng của Thẩm Ngọc Chi.

Máu đỏ tươi trào ra, chảy dài xuống tay áo trắng của hắn, nhỏ xuống mặt đất tế đàn. Ngọc Chi không hề nhăn mặt vì đau đớn, ngược lại, hắn cười một cách thỏa mãn tột cùng. Hắn nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của nàng, mặc cho mũi tên vẫn còn cắm sâu trong thịt da, ép nàng phải đối diện với quân đội của cha mình.

"Vân tướng quân, nhìn cho kỹ!" Ngọc Chi hét lớn xuống dưới. "Con gái ông đã chọn ta! Nàng đã lập huyết thề đoạn tuyệt với phủ Tướng quân! Từ nay về sau, nàng là người của Thẩm gia, chết cũng là ma của Thẩm gia!"

Vân lão tướng quân khựng lại, thanh gươm trên tay ông rơi xuống đất. Sự phản bội từ đứa con gái mình yêu quý nhất còn đau đớn hơn vạn tiễn xuyên tâm. Ông không biết rằng, dưới đài cao kia, Tương Hi đang cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng khóc.

Thẩm Ngọc Chi xoay người, bế xốc Tương Hi lên giữa làn mưa tên bắt đầu rụng xuống như để thị uy. Hắn thì thầm vào tai nàng, hơi thở nồng nặc mùi máu và trầm hương:

"Ngoan lắm, Hi nhi. Giờ thì muội thật sự chẳng còn ai ngoài ta rồi. Đừng khóc... ta sẽ thương muội, thương muội hơn bất cứ ai trên đời này."

Trận chiến chưa kịp bắt đầu đã kết thúc trong sự tủi nhục của phủ Tướng quân. Thẩm Ngọc Chi dắt nàng rời đi, để lại sau lưng một đống tro tàn của tình thân. Hắn đã đạt được mục đích: Hắn đã biến nàng thành một hòn đảo cô độc giữa đại dương, và hắn chính là con thuyền duy nhất mà nàng có thể bám vào.