MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 12

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 12

910 từ · ~5 phút đọc

Thanh Nhi lùi ra xa, đôi tay run rẩy bưng khay trà không đã trống không, nhưng ánh mắt lướt qua Vân Tương Hi lại mang theo một tia sáng lạ kỳ. Thẩm Ngọc Chi vẫn mải mê siết nhẹ vòng eo của phu nhân mình, hắn say sưa trong cái mùi hương thanh khiết của nàng, mùi hương mà hắn thề sẽ dùng cả vạn trượng trầm hương để giam giữ cho riêng mình.

"Ngọc Chi, ta hơi mệt, huynh ra ngoài xem thuốc cho ta được không? Ta muốn nghỉ ngơi một lát." Tương Hi khẽ khàng lên tiếng, giọng nói mềm mỏng như tơ lụa, khiến sự phòng bị của nam tử đang chìm đắm trong tình ái tan chảy hoàn toàn.

Ngọc Chi hôn lên trán nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ lưu luyến: "Được, muội ngủ một lát đi. Ta sẽ bảo người canh gác thật kỹ, không để ai làm phiền giấc nồng của muội."

Ngay khi cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, Thanh Nhi bất ngờ quỳ sụp xuống cạnh giường. Cô bé không nói lời nào, chỉ nhanh chóng lấy từ trong tay áo ra một mẫu giấy nhỏ được cuộn tròn, nhét vào lòng bàn tay Tương Hi.

"Tiểu thư... lão gia bảo người hãy nhẫn nhịn. Ba ngày sau, khi đại lễ tế đàn diễn ra, Ám Các sẽ phải xuất quân bảo vệ hoàng thượng, phủ Thế tử sẽ sơ hở nhất. Đó là cơ hội duy nhất."

Tương Hi siết chặt mẫu giấy, tim đập liên hồi. Nàng nhìn Thanh Nhi, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa lo âu: "Em là người của phụ thân?"

"Nô tỳ mạng mọn, từng được phủ Tướng quân cứu giúp. Tiểu thư, xin hãy cẩn thận, Thế tử... hắn không đơn giản như người thấy."

Thanh Nhi chưa kịp dứt lời, tiếng bước chân đều đặn lại vang lên ngoài hành lang. Tương Hi nhanh chóng giấu mẫu giấy vào trong gối, nằm xuống nhắm mắt giả vờ ngủ. Thanh Nhi cũng vội vàng đứng dậy, lui sang góc phòng cầm chổi quét dọn.

Cửa mở, nhưng không phải Thẩm Ngọc Chi quay lại. Là một gã Ám vệ mặt lạnh như tiền bước vào, hắn không nhìn Tương Hi mà đi thẳng đến chỗ Thanh Nhi, giọng nói khàn khàn: "Thế tử có lệnh, tỳ nữ mới không được ở trong phòng quá lâu. Đi ra!"

Tương Hi nằm đó, dù nhắm mắt nhưng vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ gã Ám vệ. Nàng biết, Ngọc Chi chưa bao giờ thực sự tin tưởng ai. Hắn thả lỏng cho nàng một chút, nhưng lại siết chặt vòng vây ở những chỗ nàng không ngờ tới.

Đêm đó, dưới ánh nến leo lét, Tương Hi lén mở mẫu giấy ra xem. Ngoài thông tin về cuộc giải cứu, bên trong còn có một loại bột trắng nhỏ li ti. Đây là "Hóa Lực Tán" – một loại thuốc có thể khiến người dùng bị tê liệt linh lực và cơ bắp trong thời gian ngắn. Ý của phụ thân rất rõ ràng: Nàng phải dùng nó lên người Thẩm Ngọc Chi.

Đúng lúc nàng định giấu gói thuốc đi, hơi lạnh từ phía sau đột ngột bao phủ lấy nàng. Một bàn tay gầy gò, lành lạnh vòng qua cổ nàng, ngón tay dài thon thả lướt nhẹ trên mặt giấy.

"Hi nhi đang xem gì mà chăm chú vậy? Có gì hay mà không chia sẻ với phu quân sao?"

Giọng nói của Thẩm Ngọc Chi vang lên ngay sát bên tai, dịu dàng đến cực điểm nhưng lại khiến Tương Hi rùng mình như bị rắn độc quấn quanh cổ. Hắn không giận dữ, cũng không quát tháo, hắn chỉ nhẹ nhàng lấy mẫu giấy từ tay nàng, nhìn lướt qua rồi vò nát nó trong lòng bàn tay.

Hắn cười khẽ, nụ cười đẹp đến mê hồn nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu như chứa đầy máu: "Phụ thân muội thật sự rất yêu muội. Nhưng ông ấy quên mất một điều... ở kinh thành này, không có gì qua mắt được Ám Các. Kể cả tỳ nữ Thanh Nhi mà muội vừa đặt hy vọng."

Hắn vỗ tay hai cái. Cánh cửa phòng mở toang, hai gã Ám vệ lôi một cái xác bê bết máu vứt xuống sàn điện. Đó là Thanh Nhi. Đôi mắt cô bé vẫn còn trợn tròn, đầy vẻ kinh hãi.

"Ngọc Chi! Huynh là đồ ác quỷ!" Tương Hi thét lên, nàng lao đến nhưng sợi lụa đỏ dưới chân lại kéo giật nàng lại, khiến nàng ngã nhào vào lồng ngực lạnh lẽo của hắn.

Thẩm Ngọc Chi ôm chặt lấy nàng, mặc cho nàng đấm đá, cào cấu. Hắn hít hà mùi hương trên tóc nàng, giọng nói thì thầm như lời người tình âu yếm:

"Ác quỷ cũng là vì muội mà thành. Hi nhi, muội nhìn thấy chưa? Mỗi một ý định trốn chạy của muội đều sẽ đổi bằng một mạng người. Muội càng muốn đi, ta sẽ càng giết nhiều người hơn. Cho đến khi... thế giới của muội thật sự chỉ còn lại một mình ta."

Hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn vào cái xác của Thanh Nhi, rồi lạnh lùng nói tiếp: "Ba ngày sau, ta sẽ đưa muội đi xem đại lễ tế đàn. Nhưng không phải để giải cứu, mà để muội tự tay kết thúc hy vọng của phủ Tướng quân."