MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 11

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 11

798 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm thành thân đầy ám ảnh, phủ Thế tử trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Những lớp rèm lụa dày nặng được hạ xuống trong tẩm điện, ngăn cách hoàn toàn ánh nắng rực rỡ bên ngoài, chỉ để lại một không gian mờ ảo, nơi mùi hương trầm hòa quyện với mùi thuốc sắt.

Thẩm Ngọc Chi ngồi bên cạnh giường, tỉ mỉ dùng khăn ấm lau từng đầu ngón tay cho Vân Tương Hi. Hắn làm việc đó với một sự sùng kính kỳ lạ, như thể nàng là một bảo vật bằng sứ dễ vỡ mà hắn vừa đánh cắp được từ tay thượng đế.

"Hi nhi, muội nhìn xem, đôi tay này không nên cầm kiếm nữa." Hắn khẽ hôn lên những vết chai mỏng trong lòng bàn tay nàng. "Từ nay về sau, muội chỉ cần cầm hoa, cầm quạt, và cầm tay ta là đủ rồi."

Tương Hi tựa lưng vào thành giường, mái tóc xõa dài che đi nửa khuôn mặt xanh xao. Nàng không còn gào thét, cũng không còn chất vấn về Tiêu Dực. Nàng biết, mỗi khi nàng nhắc đến một cái tên khác, sự điên cuồng trong mắt hắn sẽ lại bùng lên. Nàng nhìn hắn, giọng nói thều thào nhưng mang theo sự mỉa mai sâu sắc:

"Huynh định cứ thế này mãi sao? Nhốt ta trong căn phòng không thấy ánh mặt trời, rồi tự huyễn hoặc rằng chúng ta là một đôi phu thê hạnh phúc?"

Thẩm Ngọc Chi khựng lại, nụ cười trên môi hắn hơi nhạt đi, nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự si mê bệnh hoạn. Hắn bưng đến một bát tổ yến, múc một thìa nhỏ đưa đến môi nàng:

"Hạnh phúc hay không, là do ta định đoạt. Chỉ cần muội ở đây, ta thấy hạnh phúc. Còn muội... lâu dần muội cũng sẽ quen thôi. Muội sẽ quên mất cảm giác cưỡi ngựa trên thảo nguyên, quên mất mùi vị của gió biên thùy. Trong ký ức của muội, sẽ chỉ còn lại hơi ấm của ta và căn phòng này."

Tương Hi nhìn bát tổ yến, rồi lại nhìn đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của hắn. Hắn yêu nàng đến mức tự hủy hoại chính mình, và giờ hắn đang muốn kéo nàng vào vũng lầy đó cùng hắn. Nàng chậm rãi há miệng đón lấy thìa súp, động tác ngoan ngoãn ấy khiến Ngọc Chi vui mừng khôn xiết. Hắn không hề hay biết, dưới lớp chăn mỏng, đôi bàn tay của Tương Hi đang siết chặt lại.

Đúng lúc đó, một tỳ nữ trẻ tuổi tên là Thanh Nhi bước vào, run rẩy đặt khay trà xuống bàn. Đây là người mới được đưa vào để hầu hạ Tương Hi sau khi những người cũ bị Ngọc Chi "thanh lọc". Tương Hi nhận ra đôi mắt của cô gái này thỉnh thoảng lại lén lút nhìn mình với vẻ thương cảm. Một tia hy vọng mỏng manh nhen nhóm trong lòng nàng.

"Ngọc Chi, ta thấy hơi ngột ngạt." Tương Hi khẽ đẩy tay hắn ra. "Huynh cho phép Thanh Nhi mở cửa sổ một chút được không? Chỉ một chút thôi, để ta nhìn thấy nhành mai vàng ngoài sân."

Ngọc Chi hơi nhíu mày, sự cảnh giác vốn có trỗi dậy. Hắn nhìn Thanh Nhi bằng ánh mắt lạnh lẽo như dao cạo khiến cô bé quỳ sụp xuống đất. Tuy nhiên, khi quay sang nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tương Hi, trái tim hắn lại mềm xuống.

"Được, nhưng chỉ một khắc thôi." Hắn ra lệnh cho Thanh Nhi mở hé cánh cửa sổ phía đông.

Một luồng không khí trong lành tràn vào, mang theo hương vị của tự do mà Tương Hi hằng khao khát. Qua khe cửa hẹp, nàng không nhìn nhành mai, mà nhìn về phía bức tường phủ cao vút, nơi một ám ký bí mật của phủ Tướng quân vừa được khắc lên bằng một mảnh sành nhỏ. Phụ thân nàng đã bắt đầu hành động.

Thẩm Ngọc Chi vòng tay qua eo nàng từ phía sau, cằm tựa lên vai nàng, cùng nàng nhìn ra ngoài. Hắn không hề hay biết rằng, con chim ưng mà hắn nghĩ đã bẻ gãy cánh, đang âm thầm tích lũy sức mạnh cho một cú mổ chí mạng.

"Thấy không Hi nhi? Mai vàng dù đẹp, cũng không bằng màu son trên môi muội." Hắn thì thầm, bàn tay luồn vào trong áo nàng, chạm vào vết sẹo nhỏ trên lưng nàng với một sự chiếm hữu nghẹt thở.

Tương Hi khẽ nhắm mắt, che giấu sát ý đang cuộn trào. Cuộc chiến trong chiếc lồng son này, giờ đây mới chính thức bước vào giai đoạn tàn khốc nhất: Sự phản bội của trái tim.