Không gian của phủ Thế tử trong đêm nay mang một màu sắc dị thường. Không có khách hứa, không có tiếng pháo nổ rộn ràng, cũng không có ánh đèn lồng đỏ treo cao ngoài cổng chính. Tất cả những gì rực rỡ nhất đều bị dồn nén vào bên trong tẩm điện của Thẩm Ngọc Chi.
Hàng trăm cây nến đỏ được thắp lên, sáp nến chảy dài như những giọt lệ máu. Vân Tương Hi bị ép ngồi trước gương đồng, trên người nàng là bộ hỉ phục rực rỡ đến nhức mắt, thêu hình phượng hoàng tung cánh bằng chỉ vàng ròng. Thẩm Ngọc Chi đứng phía sau nàng, đôi tay gầy gò cầm chiếc lược ngà chậm rãi chải suối tóc đen dài của nàng.
Hắn nhìn nàng qua tấm gương, ánh mắt đắm đuối như thể đang chiêm ngưỡng một pho tượng thần thánh mà hắn vừa đánh cắp được từ thiên giới.
"Hi nhi, muội có biết ta đã mơ về ngày này bao nhiêu lần không? Trong những cơn ác mộng khi bệnh tật hành hạ, chỉ có hình ảnh muội mặc bộ đồ đỏ này mới khiến ta đủ nghị lực để thở tiếp."
Tương Hi không đáp, đôi mắt nàng trống rỗng, vô hồn. Đôi môi được điểm son đỏ thắm nhưng lại lạnh ngắt. Nàng nhìn sợi xích bạc dưới chân nay đã được hắn thay bằng một sợi dây lụa đỏ bện chặt với lõi thép bên trong – vừa mềm mại vừa không thể chặt đứt.
"Huynh định làm lễ bái đường với một con búp bê sao?" Giọng nàng khàn đặc, vô cảm.
Thẩm Ngọc Chi dừng lược, hắn cúi xuống hôn lên bờ vai nàng, giọng nói thì thầm đầy vẻ thỏa mãn: "Chỉ cần là muội, búp bê cũng được, xác không hồn cũng được. Từ giờ phút này, tên của muội sẽ nằm cạnh tên ta trên gia phả Thẩm gia. Dù sống hay chết, muội cũng không thể trốn thoát."
Hắn dìu nàng đứng dậy, dẫn nàng đến trước bàn thờ tổ tiên được lập tạm ngay trong phòng. Trên bàn thờ, thay vì bài vị tổ tiên, lại là hai chữ "Đồng Tâm" viết bằng máu khô đen thẫm. Thẩm Ngọc Chi ép nàng cầm lấy dải lụa đỏ thắt nút đồng tâm, bắt nàng cùng hắn thực hiện nghi thức bái đường.
"Nhất bái thiên địa!"
Hắn hô vang, âm thanh vang vọng trong căn phòng vắng lặng nghe rợn người. Hắn ấn vai nàng xuống, buộc nàng phải cúi đầu.
"Nhị bái cao đường!"
Tương Hi cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cao đường của nàng ở đâu? Phụ thân nàng đang ở đâu? Nàng nhìn sang Thẩm Ngọc Chi, thấy hắn đang rưng rưng nước mắt vì xúc động. Hắn thật sự tin rằng đây là một lễ cưới chân chính, một sự bù đắp cho những năm tháng đơn độc của hắn.
"Phu thê giao bái!"
Khi hai chiếc đầu chạm vào nhau, Thẩm Ngọc Chi khẽ thì thầm: "Hi nhi, cuối cùng muội cũng là của ta rồi. Chỉ một mình ta thôi."
Nghi thức kết thúc, hắn bế nàng lên giường. Giữa màn trăng mờ ảo và ánh nến chập chờn, hắn rút ra một con dao nhỏ, rạch nhẹ vào lòng bàn tay mình rồi cầm lấy tay nàng, cũng rạch một đường tương tự. Hắn ép hai vết thương chạm vào nhau, máu của hai người hòa làm một, thấm đỏ cả tấm đệm trải giường.
"Huyết thề đã lập. Hi nhi, nếu muội phản bội ta thêm lần nữa, máu trong người ta sẽ cạn khô, và ta sẽ mang muội theo xuống hoàng tuyền cùng ta."
Tương Hi nhắm mắt lại, một giọt lệ nóng hổi lăn dài xuống vạt áo hỉ. Nàng nhận ra sự chiếm hữu của hắn đã không còn dừng lại ở giam cầm thể xác, mà hắn đang muốn trói buộc cả vận mệnh, cả linh hồn và cái chết của nàng vào cùng một chỗ với hắn. Đêm động phòng hoa chúc của họ không có vị ngọt của rượu giao bôi, chỉ có mùi máu tươi nồng nặc và tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng khóc than cho một kiếp người bị giam cầm trong tình ái vặn vẹo.