MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 9

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 9

841 từ · ~5 phút đọc

Không gian mật thất vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên nghẹt thở bởi sát khí đặc quánh. Vân Tương Hi đứng sững giữa lối đi hẹp, hơi lạnh từ vách đá thấm qua lớp áo mỏng, nhưng chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo đang tỏa ra từ người nam tử đứng phía sau nàng.

Thẩm Ngọc Chi chậm rãi bước xuống từng bậc thang đá. Tiếng đế giày của hắn va chạm với nền đất khô khốc tạo nên những âm thanh đều đặn như tiếng gõ cửa của tử thần. Hắn không còn vẻ yếu ớt, ho hen như lúc ở ngoài vườn. Dưới ánh đuốc bập bùng, bóng của hắn trải dài trên vách đá, trông như một bóng ma khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt.

"Ngọc Chi... huynh không say?" Tương Hi siết chặt chùm chìa khóa trong tay, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

"Ta rất muốn say, Hi nhi." Hắn đứng lại cách nàng ba bước chân, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu ánh lửa đỏ rực. "Ta muốn say trong cái ôm của muội, say trong lời nói dối ngọt ngào mà muội vừa ban phát. Nhưng ta lại tỉnh táo hơn bao giờ hết để nhận ra rằng, ngay cả khi ta dâng cả mạng sống này cho muội, trong lòng muội vẫn chỉ chứa đựng một kẻ phế nhân đang bị xích kia."

Hắn đột ngột vung tay, một tên Ám vệ từ trong bóng tối hiện ra, cầm theo một cây roi da dài ngâm nước muối. Thẩm Ngọc Chi tiến đến bên cạnh Tiêu Dực đang hôn mê, hắn dùng tay nâng cằm vị tướng quân trẻ tuổi lên, rồi quay sang nhìn Tương Hi với một nụ cười vặn vẹo.

"Muội muốn cứu hắn? Được thôi. Cứ mỗi bước chân muội tiến về phía hắn, ta sẽ ban cho hắn một roi. Nếu muội chạm vào hắn, ta sẽ cắt đứt gân tay của hắn. Muội chọn đi, là nhìn hắn chết dần chết mòn, hay là tự tay khóa mình lại vào căn phòng kia và mãi mãi quên đi cái tên Tiêu Dực này?"

"Huynh là đồ quỷ dữ!" Tương Hi thét lên, nàng lao về phía hắn nhưng sợi xích bạc dưới chân đột ngột căng ra, khiến nàng ngã nhào xuống đất. Tiếng xích va vào đá nghe chát chúa.

Thẩm Ngọc Chi không hề động lòng, hắn phất tay. "Chát!" Một tiếng roi xé gió vang lên, quất thẳng vào lồng ngực đầy sẹo chiến trận của Tiêu Dực. Tiêu Dực rên lên một tiếng đau đớn, máu thấm qua lớp áo rách nát.

"Dừng lại! Ta xin huynh... dừng lại đi!" Tương Hi quỳ sụp xuống, nước mắt tràn ra. Sự kiêu hãnh của một nữ tướng quân hoàn toàn sụp đổ trước cảnh tượng người đồng đội bị giày vò vì mình.

Thẩm Ngọc Chi đi đến trước mặt nàng, hắn quỳ một gối xuống, dịu dàng nâng gương mặt đẫm lệ của nàng lên bằng đôi bàn tay vẫn còn vương mùi thuốc đắng. Hắn dùng ngón cái lau nước mắt cho nàng, nhưng động tác lại mang theo sự chiếm hữu tột độ.

"Đau lòng sao? Hi nhi, ta còn đau lòng hơn muội gấp vạn lần. Ba năm qua, mỗi đêm ta đều phải tự rạch vào tay mình để nỗi đau thể xác lấn át đi nỗi nhớ muội. Vậy mà khi muội về, muội lại dùng lòng tin của ta để làm bàn đạp cứu kẻ khác."

Hắn nhặt chùm chìa khóa nàng đánh rơi, rồi bất ngờ bế xốc nàng lên. Tương Hi không còn sức kháng cự, nàng chỉ biết nức nở trong lồng ngực hắn. Ngọc Chi nhìn Tiêu Dực một lần cuối bằng ánh mắt khinh miệt, rồi lạnh lùng ra lệnh: "Giữ mạng cho hắn. Ta muốn hắn phải sống để nhìn thấy cảnh Tương Hi trở thành Thế tử phi của phủ Vĩnh An này."

Hắn bế nàng rời khỏi mật thất, trở về căn phòng "lồng giam" sang trọng kia. Lần này, hắn không khóa chân nàng vào giường nữa. Hắn vứt chùm chìa khóa vào chậu than đang đỏ lửa, nhìn chúng chảy ra thành một khối kim loại vô hình thù.

"Từ nay về sau, muội không cần chìa khóa nữa." Hắn khóa cửa phòng từ bên ngoài, giọng nói vọng qua khe cửa lạnh lẽo như băng. "Vì cửa phủ này, cả đời này muội cũng không bước ra được nữa đâu. Hi nhi, chúng ta sẽ cùng nhau thối rữa trong cái dinh thự này, đến khi cái chết chia lìa đôi ta."

Tương Hi ngồi dựa lưng vào cửa, nghe tiếng bước chân của hắn xa dần. Nàng nhìn xuống cổ chân mình, vòng xích bạc vẫn còn đó, lấp lánh một cách trêu ngươi dưới ánh trăng. Nàng biết, kế hoạch bỏ trốn đã thất bại hoàn toàn, và sự chiếm hữu của Thẩm Ngọc Chi đã chuyển sang một giai đoạn điên cuồng hơn – giai đoạn của sự hủy diệt.