MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 8

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 8

990 từ · ~5 phút đọc

Kể từ đêm yến tiệc đó, Vân Tương Hi hoàn toàn thay đổi. Nàng không còn nhìn Thẩm Ngọc Chi bằng ánh mắt căm phẫn hay ghẻ lạnh, cũng không còn cố ý giật tung sợi xích bạc mỗi khi hắn chạm vào. Nàng trở nên ngoan ngoãn đến lạ kỳ, giống như một con chim ưng đã bị bẻ gãy cánh, cam chịu số phận làm một vật cảnh trong lồng son.

Sáng hôm nay, khi Thẩm Ngọc Chi mang đến một chiếc hộp gỗ đàn hương chứa đầy những món trang sức quý giá, Tương Hi không đẩy ra. Nàng chủ động cầm lấy một chiếc trâm ngọc bích, xoay nhẹ trong tay rồi ngước mắt nhìn hắn, môi khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa như sương khói.

"Ngọc Chi, huynh nói đúng. Ở biên thùy đầy cát bụi, ta chưa bao giờ được dùng những thứ đẹp đẽ thế này. Nếu đã không thể đi đâu, chi bằng ta học cách tận hưởng sự sung túc mà huynh ban cho."

Thẩm Ngọc Chi sững người, đôi đồng tử co rụt lại vì kinh ngạc. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, cố tìm kiếm một dấu vết gian dối, nhưng Tương Hi đã che giấu quá kỹ sau lớp màn sương của sự mệt mỏi. Hắn bước tới, quỳ xuống bên cạnh nàng, áp áp khuôn mặt gầy gò vào lòng bàn tay nàng.

"Muội thật sự nghĩ như vậy sao, Hi nhi? Muội không còn hận ta vì đã giam giữ muội?"

Tương Hi luồn những ngón tay vào mái tóc đen mượt của hắn, khẽ thở dài: "Hận huynh thì có ích gì? Huynh nắm giữ mạng sống của Tiêu Dực, nắm giữ danh dự của phủ Quốc công. Ta chỉ là một quân cờ trong tay huynh. Thay vì đấu tranh để rồi rước thêm đau đớn, ta chọn cách khiến bản thân dễ chịu hơn."

Ngọc Chi nghe vậy, trái tim hắn run rẩy vì một niềm hạnh phúc bệnh hoạn. Hắn say đắm cảm giác nàng vuốt ve mái tóc mình, một sự chủ động mà hắn đã khát khao suốt bao năm qua. Hắn không biết rằng, ánh mắt của Tương Hi lúc này đang lặng lẽ quan sát chùm chìa khóa bạc giắt bên hông hắn – chiếc chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa mật thất dẫn xuống ngục tối của Ám Các.

"Được... được... chỉ cần muội ngoan, muội muốn gì ta cũng cho." Ngọc Chi thì thầm, giọng nói tràn đầy sự sủng ái đến cực đoan.

"Vậy chiều nay, huynh có thể cùng ta ra vườn thượng uyển của phủ dùng trà không? Ở trong phòng mãi, ta thấy ngột ngạt quá."

Thẩm Ngọc Chi không chút nghi ngờ, lập tức đồng ý. Hắn thậm chí còn ra lệnh cho thợ kim hoàn làm lại sợi xích chân dài hơn, bọc thêm một lớp nhung mềm để nàng có thể đi lại trong vườn mà không bị đau.

Trong buổi trà chiều, Tương Hi cố ý rót cho hắn loại rượu ủ từ hoa đào mà hắn yêu thích nhất. Nàng dùng những lời lẽ ôn nhu nhất để khơi gợi về ký ức tuổi thơ, về những ngày hai đứa còn vô tư chạy nhảy bên hồ sen. Khi nhìn thấy nam chính bắt đầu ngà ngà say, hơi thở trở nên nặng nề hơn vì dược tính nhẹ mà nàng đã lén hòa vào rượu, Tương Hi mới nhẹ nhàng nghiêng người, giả vờ như muốn tựa vào lòng hắn.

"Ngọc Chi, huynh mệt rồi sao?"

Hắn lờ mờ gật đầu, vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, tham lam hít hà mùi hương trên cổ nàng. "Hi nhi... đừng bao giờ lừa dối ta... nếu không ta sẽ phát điên mất..."

Lợi dụng lúc hắn chìm vào cơn mê sảng của tình ái và dược tính, ngón tay thanh mảnh của Tương Hi khẽ lướt qua hông hắn. Nàng nhắm mắt lại, tim đập liên hồi như trống trận, từng sợi dây thần kinh căng ra như dây cung. Một tiếng động cực nhỏ vang lên, chùm chìa khóa đã nằm gọn trong lòng bàn tay nàng.

Tương Hi đặt hắn nằm xuống ghế dựa, phủ thêm chiếc áo choàng cho hắn rồi lặng lẽ lùi lại. Nàng nhìn cổ chân mình – sợi xích vẫn còn đó, nhưng nàng đã có chìa khóa. Nàng không chạy trốn khỏi phủ Thế tử, vì nàng biết mình không thể đi xa với sợi xích này. Mục tiêu của nàng là mật thất nằm ngay dưới chân tẩm điện của hắn.

Nàng lướt đi trong bóng tối của hành lang, né tránh những đôi mắt cú vọ của Ám vệ bằng kinh nghiệm của một nữ tướng vùng biên. Khi đứng trước bức bình phong gỗ sưa trong thư phòng, nàng tra chiếc chìa khóa vàng vào ổ khóa bí mật. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, bức tường từ từ dịch chuyển, để lộ ra một lối đi tối tăm, nồng nặc mùi máu tươi và rỉ sắt.

Dưới ánh đuốc bập bùng, Tương Hi nhìn thấy một bóng hình quen thuộc đang bị xích tay lên tường đá, đôi chân rũ xuống đầy thê lương.

"Tiêu Dực..." Nàng khẽ gọi, giọng run rẩy.

Nhưng ngay khi nàng định bước tới, một tiếng cười lạnh lẽo từ phía sau lưng vang lên, khiến máu trong người nàng như đông cứng lại.

"Hi nhi, muội diễn kịch rất giỏi. Ta suýt nữa đã tin rằng muội thật sự thương hại kẻ bệnh tật này."

Thẩm Ngọc Chi đứng ngay ở lối vào mật thất, ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt vặn vẹo, điên cuồng của hắn. Hắn không hề say, đôi mắt ấy tỉnh táo đến đáng sợ. Trên tay hắn, là chiếc chìa khóa dự phòng mà hắn luôn mang theo bên người.

"Muốn cứu hắn sao? Được, ta sẽ cho muội thấy cái giá của sự phản bội."