Bảy ngày trôi qua, Vân Tương Hi không còn phản kháng. Nàng giống như một hồ nước lặng, mặc cho Thẩm Ngọc Chi tự tay chải tóc, tự tay cài lên đầu nàng những chiếc trâm ngọc quý giá nhất. Sự im lặng của nàng khiến hắn vừa thỏa mãn lại vừa bồn chồn. Hắn yêu vẻ ngoan ngoãn này, nhưng lại nhớ phát điên ánh lửa rực rỡ trong đôi mắt nàng ngày xưa.
Sáng hôm đó, kinh thành đón một đợt gió mùa về sớm. Thẩm Ngọc Chi cầm một chiếc áo choàng lông cáo đỏ thẫm, tỉ mỉ khoác lên vai nàng.
"Hôm nay trong cung có yến tiệc mừng thọ Thái hậu. Hi nhi, muội sẽ đi cùng ta với tư cách là Thế tử phi tương lai."
Tương Hi khẽ liếc nhìn cổ chân mình, sợi xích bạc vẫn ở đó, ẩn hiện dưới lớp váy lụa nhiều tầng. Nàng cười nhạt: "Huynh định dắt ta đi như dắt một con thú cảnh sao?"
Thẩm Ngọc Chi khựng lại, hắn quỳ xuống dưới chân nàng, đôi bàn tay gầy gò chạm vào vòng xích lạnh ngắt. Hắn rút ra một chiếc chìa khóa nhỏ bằng vàng, tra vào ổ. "Cạch" một tiếng, gánh nặng trên chân nàng biến mất, nhưng sự tự do ấy chẳng khiến nàng thấy nhẹ lòng.
"Ta mở khóa, nhưng muội nên nhớ..." Hắn đứng dậy, luồn tay ra sau gáy nàng, kéo sát nàng vào lòng mình, giọng nói thì thầm như hơi độc. "Ám vệ của ta đứng đầy trong cung. Chỉ cần muội có ý định rời khỏi tầm mắt ta quá mười bước, hoặc nói một lời không nên nói với bất kỳ ai... Tiêu Dực đang dưỡng thương trong ngục tối của Ám Các sẽ không bao giờ thấy được ánh mặt trời ngày mai."
Tương Hi rùng mình, đôi đồng tử co rụt lại: "Huynh nói gì? Tiêu Dực đang ở trong tay huynh?"
"Hắn ta chưa chết, đó là sự khoan dung cuối cùng của ta dành cho muội." Ngọc Chi hôn nhẹ lên chóp mũi nàng, ánh mắt tràn đầy sự đắc thắng. "Đi thôi, đừng để Thái hậu phải đợi lâu."
Bước vào cung điện hoàng gia, sự xuất hiện của Thế tử phủ Vĩnh An và đại tiểu thư phủ Tướng quân đã thu hút mọi ánh nhìn. Người ta xì xào về việc tại sao một nữ tướng biên thùy lại trở nên dịu dàng, nép sát vào bên cạnh vị Thế tử ốm yếu như một đóa hoa tơ hồng.
Thẩm Ngọc Chi không rời nàng nửa bước. Bàn tay hắn luôn đặt ở eo nàng, hoặc nắm chặt lấy tay nàng dưới gầm bàn tiệc. Mỗi khi có vị quan viên nào tiến tới bắt chuyện với Tương Hi, hắn lại ho khẽ một tiếng, gương mặt nhợt nhạt lộ vẻ mệt mỏi khiến nàng buộc phải quay sang chăm sóc hắn, cắt đứt mọi cuộc hội thoại với bên ngoài.
Giữa buổi tiệc, một vị hoàng thân trẻ tuổi, vốn là người ngưỡng mộ Tương Hi từ lâu, tiến tới mời rượu: "Vân tiểu thư, nghe danh muội đã lâu, hôm nay mới thấy muội trở nên đoan trang thế này, thật khiến người ta bất ngờ."
Tương Hi định lên tiếng, nhưng bàn tay Ngọc Chi ở dưới bàn đột ngột siết chặt lấy đùi nàng, móng tay hắn ghim vào lớp vải lụa khiến nàng đau điếng. Hắn mỉm cười, đôi mắt cong lên nhưng không chút hơi ấm:
"Vương gia quá khen. Hi nhi của ta mấy ngày nay thân thể không khỏe, tâm tính cũng thay đổi nhiều, chỉ muốn ở yên trong phủ của ta mà thôi. Chén rượu này, ta xin uống thay nàng."
Dứt lời, hắn uống cạn chén rượu, rồi quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt thâm tình đến mức khiến người ngoài phải ghen tị. Nhưng chỉ mình Tương Hi cảm nhận được sự đe dọa điên cuồng trong cái nhìn ấy.
Buổi tiệc kết thúc, khi lên xe ngựa trở về, Thẩm Ngọc Chi đột ngột đẩy nàng vào góc xe. Hắn không còn vẻ thanh nhã vừa rồi, gương mặt vặn vẹo vì ghen tuông. Hắn bóp cằm nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Vừa rồi muội đã định nói chuyện với hắn, đúng không? Ánh mắt muội nhìn hắn... muội muốn cầu cứu hắn sao?"
"Huynh đa nghi quá rồi, ta chẳng nói lời nào cả!" Tương Hi đáp trả, hơi thở dồn dập.
"Tốt nhất là như vậy." Ngọc Chi cười lạnh, hắn rút sợi xích bạc trong túi áo ra, lại một lần nữa khóa chặt cổ chân nàng vào thành xe ngựa. "Hi nhi, sự kiên nhẫn của ta có giới hạn. Đừng để ta phải chặt đứt đôi chân này để muội mãi mãi không bao giờ có thể bước ra khỏi phòng nữa."
Xe ngựa lăn bánh trong đêm tối, tiếng xích sắt va chạm lại một lần nữa vang lên, xé nát bầu không khí im lìm của kinh thành. Tương Hi nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ chảy dài. Nàng nhận ra, Tiêu Dực chính là con át chủ bài cuối cùng mà hắn dùng để khóa chặt linh hồn nàng.