Trong căn phòng nồng nặc mùi trầm hương và thuốc đắng, thời gian như ngưng đọng lại thành một thứ chất lỏng sền sệt, bủa vây lấy Vân Tương Hi. Nàng không còn gào thét, cũng không còn giật dây xích. Nàng ngồi bất động trên giường, đôi mắt đăm đắm nhìn vào những hoa văn phù dung trên rèm lụa, cố gắng tiêu hóa sự thật rằng mình đã trở thành tù nhân của kẻ mà nàng từng thề sẽ bảo vệ bằng cả tính mạng.
Tiếng lạch cạch của ổ khóa lại vang lên. Thẩm Ngọc Chi bước vào, tay bưng một chiếc khay bạc, bên trên là một bát cháo hoa cúc nghi ngút khói và một lọ thuốc mỡ nhỏ. Hắn điềm nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngồi xuống cạnh nàng, thổi nhẹ muỗng cháo rồi đưa đến bên môi nàng.
"Ăn một chút đi, muội đã bỏ bữa từ hôm qua rồi." Giọng hắn ôn nhu như nước, nhưng Tương Hi chỉ thấy buồn nôn.
Nàng quay mặt đi, giọng khàn đặc: "Thẩm Ngọc Chi, huynh nghĩ rằng nhốt được thân xác ta thì sẽ nhốt được trái tim ta sao? Thứ huynh đang giữ chỉ là một cái xác không hồn."
Bàn tay cầm muỗng của Ngọc Chi khựng lại giữa không trung. Hắn đặt bát cháo xuống, chậm rãi mở lọ thuốc mỡ. Không nói một lời, hắn nắm lấy cổ chân nàng, nơi vòng xích bạc đã hằn lên một vết đỏ bầm vì nàng từng giãy giụa quá mạnh. Tương Hi định rút chân lại nhưng lực tay của hắn lúc này lớn đến lạ kỳ, đôi bàn tay gầy gò ấy như kìm sắt, cố định nàng tại chỗ.
"Nếu muội ngoan ngoãn, vết thương này đã không xảy ra." Hắn tỉ mỉ bôi thuốc lên vết bầm, ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ. "Hi nhi, ta không cần trái tim muội ngay lập tức. Ta có cả đời để đợi. Nếu muội muốn làm một cái xác không hồn, ta sẽ chăm sóc cái xác ấy. Nếu muội muốn hận, ta sẽ nhận lấy sự hận thù đó. Chỉ cần muội ở đây, trong tầm mắt ta, dù muội là gì ta cũng thỏa nguyện."
Tương Hi nhìn đỉnh đầu của hắn, đột nhiên nàng cảm thấy một nỗi rợn người chạy dọc sống lưng. Hắn không cần sự đáp lại, hắn chỉ cần sự "hiện diện". Đây không phải là tình yêu, đây là một loại chấp niệm bệnh hoạn đã ăn sâu vào tủy cốt.
Nàng đột ngột đổi tông giọng, trở nên mềm mỏng hơn: "Ngọc Chi... huynh nói huynh yêu ta, nhưng huynh lại để ta nhìn thấy huynh tàn hại Tiêu Dực, lại để ta nhìn thấy huynh dùng thủ đoạn với cả người bạn thanh mai trúc mã. Huynh làm sao khiến ta tin được đây là tình yêu?"
Ngọc Chi dừng động tác bôi thuốc, hắn ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh nến. Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi: "Tình yêu của muội là bao dung, là cao thượng. Còn tình yêu của ta là độc chiếm. Ba năm qua, mỗi ngày ta đều phải uống thuốc để giữ lại hơi tàn, chỉ để chờ muội về. Nhưng muội vừa về đã nhìn người đàn ông khác, cười với người đàn ông khác... Muội có biết lúc đó ta chỉ muốn giết chết hắn ngay lập tức không?"
Hắn ghé sát mặt nàng, hơi thở lạnh lẽo vương vấn: "Đừng nhắc đến hắn nữa. Nếu muội còn nhắc đến Tiêu Dực một lần nào nữa, ta không chắc chân hắn sẽ chỉ dừng lại ở việc bị tàn phế đâu."
Tương Hi rùng mình, nàng nhận ra sự kháng cự trực tiếp chỉ khiến hắn càng thêm điên cuồng. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn giận, cụp mi mắt xuống để che đi tia sáng toan tính: "Ta đói rồi."
Ánh mắt Ngọc Chi sáng bừng lên như một đứa trẻ vừa nhận được món quà mong ước. Hắn vội vàng bưng lại bát cháo, cẩn thận đút cho nàng. Tương Hi ngoan ngoãn ăn hết bát cháo, dù mỗi muỗng cháo nuốt xuống đều như sỏi đá trong cổ họng.
Nàng phải chờ đợi. Nàng là người của biên thùy, nàng biết cách săn mồi và cũng biết cách giả vờ làm con mồi yếu ớt nhất. Chiếc lồng này dù kiên cố đến đâu cũng sẽ có kẽ hở, và nàng sẽ tìm ra nó, ngay khi Thẩm Ngọc Chi tin rằng hắn đã hoàn toàn thuần phục được nàng.
Đêm đó, Ngọc Chi không rời đi. Hắn nằm bên cạnh nàng, cách một khoảng vừa đủ nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay nàng không rời. Trong bóng tối, Tương Hi nghe thấy tiếng hơi thở đều đều của hắn và tiếng xích sắt khẽ va vào nhau mỗi khi nàng cử động. Nàng biết, cuộc chiến tâm lý này mới chỉ chính thức bắt đầu.