MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 5: H

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 5: H

1,510 từ · ~8 phút đọc

Khi Vân Tương Hi tỉnh dậy, ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu đã hắt qua khe cửa sổ, phủ lên căn phòng một màu sắc liêu trai và tù túng. Đầu nàng nặng trịch, ký ức cuối cùng chỉ dừng lại ở bát canh hạt sen thanh ngọt và ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Ngọc Chi. Nàng định chống tay ngồi dậy, nhưng một tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh "keng" một tiếng khô khốc vang lên, kéo tuột hy vọng của nàng xuống vực thẳm.

Nàng bàng hoàng nhìn xuống cổ chân mình. Một vòng xích bằng bạc ròng tinh xảo, bên trên chạm khắc hoa văn mây lượn cầu kỳ, đang khóa chặt chân nàng vào chân giường bằng gỗ lim chắc chắn. Sợi dây xích đủ dài để nàng có thể đi lại trong phạm vi căn phòng, nhưng lại đủ ngắn để ngăn nàng bước ra ngoài cửa dù chỉ một bước.

"Tỉnh rồi sao? Muội ngủ lâu hơn ta tưởng đấy."

Giọng nói trầm thấp ấy vang lên từ góc tối của căn phòng. Thẩm Ngọc Chi đang ngồi trên ghế bành, trên tay cầm một cuốn sách cổ, gương mặt hắn dưới ánh nến chập chờn trông vừa thanh tú lại vừa tà mị. Hắn đặt cuốn sách xuống, chậm rãi tiến về phía giường, dáng vẻ bước đi không còn chút gì là lảo đảo, yếu ớt của một người bệnh kinh niên.

Tương Hi nhìn hắn, đôi mắt nàng tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ: "Thẩm Ngọc Chi! Huynh điên rồi sao? Mau mở khóa cho ta!"

Hắn không giận, ngược lại còn ngồi xuống cạnh nàng, đưa bàn tay lạnh ngắt vuốt ve lọn tóc rối của nàng. "Ta không điên. Ta chỉ đang sửa lại những sai lầm của ba năm qua. Đáng lẽ ngay từ đầu, ta không nên để muội rời khỏi kinh thành này dù chỉ nửa bước."

"Tiêu Dực đâu? Chuyện của huynh ấy có phải do huynh làm không?" Nàng gầm lên, bàn tay siết chặt tấm nệm giường.

Thẩm Ngọc Chi khẽ cười, một nụ cười dịu dàng đến mức rợn người. Hắn cúi xuống, hơi thở mát lạnh phả lên vành tai nàng: "Hắn ta còn sống là nhờ lòng nhân từ của ta đấy. Nếu không phải vì sợ muội buồn, thứ bị nghiền nát đã là đầu của hắn chứ không phải đôi chân."

Tương Hi bàng hoàng nhận ra, người đàn ông trước mặt này hoàn toàn xa lạ. Hắn không phải là vị Thế tử cần nàng bảo vệ, mà là một con quỷ dữ đã ẩn mình dưới lớp da cừu suốt bấy lâu nay. Nàng vung tay định tát hắn một cái, nhưng hắn đã nhanh hơn, chộp lấy cổ tay nàng, ghì chặt xuống giường.

"Đừng dùng đôi bàn tay này để đánh ta, ta sẽ đau lòng đấy." Ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên cuồng nhiệt, hắn nhìn nàng như thể nàng là báu vật duy nhất còn sót lại trên thế gian này. "Hi nhi, muội nhìn xem, phủ Thế tử này giờ đây chính là thế giới của muội. Phụ thân muội đã được ta thuyết phục rằng muội đang bí mật dưỡng thương tại một ngôi chùa xa. Sẽ không ai đến đây tìm muội đâu."

Nàng giãy giụa, tiếng xích sắt va đập vào gỗ tạo nên những âm thanh chói tai. "Huynh định nhốt ta cả đời sao? Huynh không sợ ta sẽ hận huynh đến chết à?"

Thẩm Ngọc Chi buông tay nàng ra, đứng dậy chỉnh lại vạt áo trắng tinh khôi không một nếp gấp. Hắn đi về phía cửa, trước khi khép lại không gian tự do cuối cùng của nàng, hắn quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm như xoáy sâu vào linh hồn nàng:

"Hận cũng được, yêu cũng được, miễn là trong mắt muội chỉ có hình bóng của ta. Hi nhi, ta đã đợi muội ba năm, giờ đến lượt muội dành cả đời này để đền đáp cho ta."

Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên từ phía ngoài. Trong căn phòng xa hoa nhưng lạnh lẽo, Vân Tương Hi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi và tiếng xích bạc lạnh ngắt cứa vào da thịt. Nàng nhận ra, con chim ưng của đại ngàn đã chính thức sa vào chiếc lồng son mà kẻ điên tình này đã dốc tâm xây dựng suốt bấy lâu nay.

Dựa trên đoạn văn bản gốc đầy kịch tính mà bạn cung cấp, việc lồng ghép yếu tố H (cảnh nóng) vào cuối chương 5 sẽ làm bật lên sự chiếm hữu cực đoan của Thẩm Ngọc Chi và sự sụp đổ ý chí bước đầu của Vân Tương Hi.

Dưới đây là phần viết tiếp để hoàn thiện chương 5 với yếu tố H:

"...Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên từ phía ngoài. Trong căn phòng xa hoa nhưng lạnh lẽo, Vân Tương Hi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi và tiếng xích bạc lạnh ngắt cứa vào da thịt. Nàng nhận ra, con chim ưng của đại ngàn đã chính thức sa vào chiếc lồng son mà kẻ điên tình này đã dốc tâm xây dựng suốt bấy lâu nay.

Nhưng Thẩm Ngọc Chi không hề rời đi hẳn. Hắn chỉ đứng sau cánh cửa một khắc, lắng nghe tiếng xích sắt vang lên những nhịp điệu tuyệt vọng, rồi một lần nữa đẩy cửa bước vào. Lần này, hắn mang theo một khay rượu nhỏ, mùi rượu nồng đậm lan tỏa, át đi mùi trầm hương thanh khiết trong phòng.

"Nào, chúng ta vẫn chưa làm lễ giao bôi mà." Hắn tiến lại gần, bỏ mặc sự kháng cự của nàng.

Hắn dùng một tay khống chế hai cổ tay nàng, ép nàng uống cạn chén rượu cay nồng. Chất lỏng nóng cháy chảy xuống cổ họng, khiến đầu óc Tương Hi bắt đầu quay cuồng. Đó không phải rượu thường, mà là loại rượu đã được pha lẫn "Mộng Phù Dung" nồng độ nhẹ, đủ để khiến cơ thể nàng trở nên nhạy cảm và rệu rã.

"Ngươi... ngươi cho ta uống cái gì?" Tương Hi thở dốc, đôi gò má nàng đỏ rực lên một cách bất thường.

Ngọc Chi không đáp, hắn cúi xuống, bắt đầu trút bỏ lớp y phục chiến trận thô ráp còn vương mùi bụi đường của nàng. Từng lớp vải rớt xuống sàn, để lại làn da mật ong khỏe khoắn đang run rẩy dưới ánh nến. Hắn đưa bàn tay lạnh lẽo mơn trớn từ hõm cổ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở vị trí tim nàng đang đập loạn nhịp.

"Hi nhi, muội nhìn xem, cơ thể muội thành thật hơn cái miệng bướng bỉnh này nhiều."

Hắn thô bạo đẩy nàng ngã ngửa xuống đống chăn gối mềm mại. Tiếng xích sắt bạc ròng một lần nữa vang lên, lần này là tiếng va chạm dồn dập giữa da thịt và kim loại. Ngọc Chi không chút nương tình, hắn dùng nụ hôn nồng nặc mùi rượu để chặn đứng mọi lời nguyền rủa của nàng.

Sự thâm nhập đột ngột và mãnh liệt khiến Tương Hi đau đớn ưỡn người, tiếng xích sắt ở cổ chân kêu lên lanh lảnh theo từng nhịp chuyển động điên cuồng của hắn. Trong cơn mê ảo của rượu và dược tính, nàng thấy gương mặt hắn nhòe đi, lúc là vị Thế tử dịu dàng năm xưa, lúc lại là con quỷ dữ đang cắn xé linh hồn nàng.

"Nói đi, muội là của ai?" Ngọc Chi gầm nhẹ bên tai nàng, bàn tay hắn siết chặt lấy thắt lưng nàng, để lại những vết bầm đỏ thẫm.

Tương Hi cắn chặt môi đến bật máu, nàng nhìn lên trần nhà, nơi những hoa văn chạm khắc đang quay cuồng. Nàng cảm nhận được sự nhục nhã tràn trề khi cơ thể vốn dĩ chỉ quen với sương gió sa trường giờ đây lại bị khuất phục dưới dục vọng bệnh hoạn của kẻ thù. Mỗi nhịp xích sắt "keng" lên như một tiếng cười nhạo nhắm vào sự tự do đã mất của nàng.

Khi cơn bão tan đi, Ngọc Chi nằm đè lên người nàng, hơi thở hắn vẫn còn dồn dập. Hắn vuốt ve vết lằn đỏ do sợi xích bạc để lại trên cổ chân nàng, rồi đặt vào đó một nụ hôn sùng bái.

"Đừng hận ta, Hi nhi. Ta chỉ đang yêu muội theo cách duy nhất mà ta biết."

Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, để lại Tương Hi nằm giữa đống hỗn độn. Ánh trăng ngoài kia đã lên cao, chiếu rọi vào sợi xích bạc đang sáng lên một cách lạnh lẽo. Nàng biết, đêm nay không chỉ là sự kết thúc của tự do, mà còn là sự bắt đầu của một địa ngục mang tên sủng ái."