MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLồng Giam Của Kẻ ĐiênChương 4

Lồng Giam Của Kẻ Điên

Chương 4

797 từ · ~4 phút đọc

Ba ngày sau trận cãi vã ở sân phủ, kinh thành xôn xao trước một tin dữ: Tiêu tướng quân trong lúc truy đuổi đám cướp vùng ngoại ô đã bị trúng mai phục, ngựa quỵ người ngã, đôi chân bị đá tảng đè nát, e rằng cả đời này không thể cầm quân được nữa.

Vân Tương Hi nghe tin mà rụng rời tay chân. Nàng đang ngồi sắc thuốc cho Thẩm Ngọc Chi, chiếc quạt nan trên tay rơi xuống đất từ lúc nào không hay. Nàng vội vã đứng dậy, định chạy ra ngoài để đến phủ Tướng quân xem xét tình hình, nhưng vừa bước đến cửa đã chạm phải lồng ngực gầy gò nhưng cứng cáp của Thẩm Ngọc Chi.

Hắn đứng đó, mặc một bộ trung y mỏng manh, sắc mặt vẫn nhợt nhạt như cũ nhưng đôi mắt lại sâu thẳm không thấy đáy. Hắn chặn lối đi của nàng, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình:

"Hi nhi, muội định đi đâu giữa lúc trời đang đổ gió thế này?"

"Ngọc Chi, Tiêu Dực gặp chuyện rồi! Huynh ấy bị trọng thương, ta phải đi xem sao." Tương Hi lo lắng định lách qua người hắn.

Thẩm Ngọc Chi không nhường đường, bàn tay lạnh lẽo của hắn nắm lấy cổ tay nàng, lực siết không mạnh nhưng đủ để nàng không thể tiến thêm bước nào. Hắn khẽ ho một tiếng, rồi yếu ớt tựa vào vai nàng:

"Đừng đi... Ta vừa nghe tin đó xong, lòng ngực lại đau thắt lại. Muội đi rồi, vạn nhất ta phát bệnh giữa chừng, ai sẽ là người ở bên cạnh ta?"

"Nhưng Tiêu Dực là đồng đội của ta, huynh ấy..."

"Đồng đội sao?" Ngọc Chi ngắt lời, giọng hắn bỗng chốc trầm xuống, mang theo một chút vị đắng của ghen tuông không giấu diếm. "Trong lòng muội, hắn quan trọng đến thế sao? Hắn chỉ mới gãy chân, còn ta... ta ngay cả mạng sống này cũng đang treo trên sợi tóc để chờ muội. Hi nhi, muội thật nhẫn tâm."

Tương Hi sững người. Nàng nhìn vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mỏng của hắn, lòng chợt dâng lên một sự mâu thuẫn cực độ. Một bên là người anh em cùng sinh ra tử, một bên là người bạn thanh mai trúc mã yếu ớt mà nàng đã thề sẽ bảo vệ cả đời. Cuối cùng, sự mềm lòng đã chiến thắng, nàng thở dài, dìu hắn ngồi xuống ghế.

"Được rồi, ta không đi nữa. Huynh đừng kích động."

Thẩm Ngọc Chi mỉm cười, nụ cười thanh khiết như ánh ban mai nhưng ẩn sâu trong kẽ răng là vị máu tanh tưởi của kẻ chiến thắng. Hắn nắm lấy bàn tay nàng, tỉ mỉ vuốt ve từng ngón tay một, giống như đang thưởng thức một món đồ chơi quý giá vừa giành lại được.

Chiều hôm đó, Ngọc Chi sai người mang đến cho Tương Hi một bát canh hạt sen. Hắn tự tay múc từng thìa, đưa lên miệng thổi nguội rồi mới dâng tận môi nàng.

"Uống đi, mấy ngày nay muội vất vả vì ta nhiều rồi."

Tương Hi không nghi ngờ gì, uống cạn bát canh. Nhưng chỉ một lúc sau, nàng cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay rã rời không chút sức lực. Nàng ngã vào vòng tay của Thẩm Ngọc Chi, hơi thở hổn hển:

"Trong canh... có gì?"

Ngọc Chi ôm chặt lấy nàng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, giọng nói thì thầm như lời người tình âu yếm:

"Chỉ là một chút thuốc an thần thôi. Hi nhi, bên ngoài loạn lạc quá, Tiêu Dực ngã rồi, người tiếp theo có thể là muội. Ta không thể mất muội được. Vậy nên, cứ ngủ một giấc đi... Khi muội tỉnh dậy, cả thế giới này sẽ chỉ còn lại hai chúng ta."

Tương Hi lờ mờ nhìn thấy ánh mắt của hắn qua làn sương khói của thuốc mê. Đó không phải là ánh mắt của một người bệnh cần che chở, mà là ánh mắt của một con trăn đã quấn chặt lấy con mồi, đang từ từ siết lại để nuốt chửng vào lòng. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng bóng tối đã ập xuống, kéo nàng vào một giấc ngủ sâu thăm thẳm.

Trong căn phòng vắng lặng, Thẩm Ngọc Chi bế ngang nàng lên, đặt nhẹ nhàng xuống chiếc giường lớn đã được bao phủ bởi những lớp rèm lụa dày đặc. Hắn cúi xuống hôn lên trán nàng, rồi lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ đứng ngoài cửa:

"Truyền lệnh của ta, từ ngày mai, phủ Thế tử đóng cửa từ chối tiếp khách. Bất cứ ai dám bén mảng đến tìm Vân tiểu thư, giết không cần hỏi."